Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất – Ngữ văn lớp 11

Bạn đang xem: Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất – Ngữ văn lớp 11 tại pgddttramtau.edu.vn

Đề bài: Cảm nhận về tác phẩm “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam.

Bài giảng: Hai đứa trẻ – Cô Thúy Nhàn (GV )

Thạch Lam là nhà văn giàu cảm xúc, ông đi sâu miêu tả tâm trạng nhân vật. Truyện ngắn của ông là truyện không có cốt truyện, tiêu biểu là tác phẩm “Hai đứa trẻ” tái hiện khung cảnh và cuộc sống ở huyện nghèo Cẩm Giàng-Hải Dương. Ngòi bút của Thạch Lam nhằm khai thác sâu nội tâm nhân vật Liên trước từng thời điểm, không gian, thể hiện tấm lòng “lạnh lùng, sâu lắng”, lòng thương người vô hạn của anh đối với những người trong cuộc. đây nói riêng và cuộc sống của những người nông dân nghèo khổ trong xã hội cũ nói chung.

Tác phẩm “Hai đứa trẻ” rất tiêu biểu cho văn phong nhẹ nhàng, sâu lắng với các yếu tố hiện thực và lãng mạn đan xen. Hiện lên trên từng con chữ là hình ảnh những kiếp người sống chết trong bóng tối, lang thang không ánh sáng, không tương lai trong xã hội cũ. Nhân vật chính trong truyện là hai chị em Liên, xung quanh là những người cùng cảnh ngộ như mẹ con chị Tí, gia đình bác Xẩm, bác Phó Siêu, bà cụ thị điên và những đứa trẻ tội nghiệp. Cuộc sống của họ cứ lặp đi lặp lại nhàm chán, bế tắc không lối thoát, chỉ có chuyến tàu đêm mới mang lại cho họ ánh sáng và hy vọng.

Mở đầu là khung cảnh ngày tàn được Liên – cô bé có tâm hồn nhạy cảm ghi lại bằng ánh mắt, cảm nhận những âm thanh, hình ảnh báo hiệu một ngày sắp qua, chuẩn bị đón một đêm tối mới như bao đêm khác. một đêm nữa. “Tiếng trống trên chòi tranh huyện nhỏ; từng người một vang lên để gọi buổi chiều; phía tây đỏ như lửa cháy và mây hồng như than sắp tàn. Tất cả đã sẵn sàng cho bóng tối bao trùm. Tâm trạng con người cũng trở nên buồn bã, cô đơn. Mọi người đã về nhà từ lâu. Người đã về hết, tiếng ồn ào cũng đã về” Bây giờ trên mặt đất chỉ còn rác, vỏ bưởi, vỏ chợ, lá nhãn, lá mía, không khí có mùi mốc meo lẫn với mùi đất mẹ. Mùi quê. Thạch Lam dường như mượn cái nhìn của Liên để quan sát từ xa đến gần, từ trên bầu trời cho đến mặt đất, cảnh hoàng hôn hiện ra vừa như một bức tranh màu nước, vừa như một bài thơ trữ tình.

Những người cuối đời có vẻ buồn bã và đơn điệu. Vẫn là mẹ con chị Tí hàng ngày dọn hàng dưới gốc cây bàng. Trong chợ, chỉ còn lại những đứa trẻ nghèo nhặt nhạnh những thứ còn dùng được của những người bán hàng rong bỏ lại. Bà cụ Thi điên vẫn đi vào bóng tối với tiếng cười. Hai chị em Liên cũng chỉ trông coi quán tạp hóa nhỏ, bán lặt vặt để nuôi sống gia đình nhưng cũng chẳng đáng là bao. Biết bao cuộc đời như thế, họ đã sống trong bóng tối, trong sự trói buộc quá lâu. Đến đây, ta chợt nhớ đến những câu thơ của Huy Cận trong bài “Dạo quanh”:

“Vòng quanh mãi giữa một vài tư thế

Đó là cùng một số khuôn mặt của những người đến hoặc đi

Vì gần quá nên buồn cười quá

Đôi môi chỉ lặp đi lặp lại rất nhiều điều.

Liên quan sát mọi cảnh vật, mọi người để bây giờ “Liên ngồi lặng thinh bên mấy cục bột đen; Đôi mắt em dần tối lại và nỗi buồn của buổi chiều quê thấm vào tâm hồn thơ ngây của em. Chẳng hiểu sao Liên thấy buồn cuối ngày.” Phải chăng vì cảnh hoàng hôn hiu quạnh hiu quạnh khiến Liên buồn hay “Người buồn có bao giờ vui”?

Khi màn đêm buông xuống, phố huyện nhỏ bé chìm trong bóng tối “Cả con đường ra sông đã tối, đường qua chợ vào nhà, các ngõ vào làng còn tối hơn”. Cả khu phố bây giờ tập trung ở quán chị Tí, ánh đèn le lói vài nhà còn thức lộ khe sáng, sao lấp lánh trên trời, hay gánh phở bác Siêu, ánh đèn le lói. Thớt của chị em Liên không vượt qua được bóng tối dày đặc. Dường như nó làm bừng sáng khu phố, nhưng chỉ làm cho đêm càng thêm tăm tối. Những đứa trẻ đáng thương vẫn lặp lại như vậy hàng ngày. Xung quanh là bác Siêu với gánh bún còn nghèo, gia đình bác Xẩm vẫn chờ những giọt hạnh phúc rơi với chiếc bát rỗng, đứa trẻ chui ra khỏi chiếc chiếu rách để nhặt nhạnh vùi trong bụi đất. Trên đường đi, chị Tí vẫn đợi khách đến. Và Liên mơ hồ nhớ về Hà Nội xưa khi cô và gia đình còn sống ở đó, kể từ khi bố cô mất việc và buộc phải sống ở đây. Thể xác ở hiện thực nhưng tâm hồn lại được gửi về quá khứ tươi đẹp để nỗi buồn càng thấm sâu vào tâm trí Liên.

Đêm khuya là lúc mọi người chìm trong giấc ngủ nhưng Liên, An và mọi người dân trong huyện đều cố thức để chờ đoàn tàu đi qua. Mẹ bảo tôi đi bán hàng à? Thực ra Liên cũng chẳng mong ai mua nữa, chỉ cần mua bao diêm hay bao thuốc lá. Không phải ngẫu nhiên mà Thạch Lam đi sâu vào tâm trạng của Liên lúc chập tối và lúc về đêm, tất cả đều có cái lí của nó. Ở đây, người viết lấy đó làm nền và giải thích vì sao tâm trạng của mọi người lại háo hức chờ đoàn tàu đi qua đây. Vì họ hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn, họ muốn thoát khỏi bóng tối và thực tế nghèo đói. Lời nhận xét của Thạch Lam nghe thật chua chát và buồn bã: “biết bao người trong bóng tối mong đợi một điều gì tươi sáng hơn cho cuộc sống nghèo khổ hàng ngày của họ”. Và chỉ có chuyến tàu đêm mới làm được điều đó. Khi viết những dòng này, hẳn Thạch Lam cũng chạnh lòng thương cho số phận của họ. Chính sự nhân hậu và vẻ đẹp tâm hồn của ông đã chi phối mạch văn của tác phẩm.

Liên dù ngái ngủ vẫn cố thức đợi tàu, An thì lơ mơ ngủ vẫn cố nhắc “Tàu đến rồi, đánh thức em dậy đi”. Đúng là với thực tế hoàn cảnh cuộc sống nơi phố huyện, chuyến tàu đến như một giấc mơ, đem đến cho những con người nghèo khổ ấy một ánh sáng khác hẳn với nơi gánh hàng của chị Tí “đèn sáng rọi xuống phố”, “long lanh đồng và kền kền, và cửa sổ sáng” và những tia lửa đỏ đó là thế giới của những yêu tinh xa lạ và là một giấc mơ xa vời khó thành hiện thực nhưng họ vẫn bám vào đó dù chỉ là một chút hy vọng, dù đó chỉ là niềm an ủi nhất thời cho cuộc sống tăm tối của họ. những mảnh đời cơ cực. Đối với An và Đoàn tàu nó rất có ý nghĩa, nó trở thành niềm đam mê của hai chị em khi sống ở đây vì nó đã cuốn đi hết những phẳng lặng, buồn tẻ của cuộc sống phố thị và nhắc nhở hai chị em. Tôi kể về quãng thời gian vui vẻ, hạnh phúc khi sống giữa Hà Nội ồn ào và tấp nập của Hà Nội. Liên và An đón nhận, cảm nhận đoàn tàu một cách sâu sắc và thỏa mãn tâm hồn, niềm đam mê của trẻ thơ. Khi đoàn tàu đi xa, hai chị em buồn bã đứng nhìn cho đến khi ngọn đèn treo khuất sau rặng tre. Mọi thứ trở lại nhịp điệu cũ, mọi người chìm vào giấc ngủ say. Chuyến tàu mang đến niềm hy vọng, gợi nhớ về quá khứ, xóa đi hiện thực đen tối và mang đến niềm vui, hạnh phúc cho Liên và người dân phố huyện, nhưng chuyến tàu vụt qua nhanh ấy lại khiến cô nhận thức rõ hơn về sự tù túng của cuộc sống âm u nơi phố huyện nghèo. .

“Hai đứa trẻ” đích thực là một câu chuyện không có cốt truyện, tất cả chỉ là những tâm trạng của Liên được diễn tả dưới ngòi bút thân thương, trân trọng của Thạch Lam. “Nhà văn chuyên viết truyện ngắn” thể hiện tài năng của mình, trong truyện ông tái hiện hiện thực cuộc sống nghèo khổ của phố huyện và có chất lãng mạn khi tả cảnh thiên nhiên. Qua đó nhà văn vừa lên án, tố cáo xã hội cũ với tấm lòng nhân đạo cao cả. Thạch Lam trân trọng những khát khao, ước mơ, hi vọng của người nghèo. Qua đó để lại cho chúng ta bài học về hi vọng và niềm tin vào một ngày mai tươi sáng.

Xem thêm các bài văn mẫu về phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 11:

hai-dua-tre.jsp

Các bộ đề lớp 11 khác

Bạn thấy bài viết Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất – Ngữ văn lớp 11 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất – Ngữ văn lớp 11 bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam hay nhất – Ngữ văn lớp 11 của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Kể về ngày hội trên quê hương em (Dàn ý - 10 mẫu) - Tập làm văn lớp 5

Viết một bình luận