Tả cây bàng vào mùa đông (Dàn ý – 4 mẫu) – Tập làm văn lớp 5

Bạn đang xem: Tả cây bàng vào mùa đông (Dàn ý – 4 mẫu) – Tập làm văn lớp 5 tại pgddttramtau.edu.vn

Bài văn mẫu Tả cây bàng vào mùa đông lớp 5 gồm dàn ý chi tiết và 4 bài văn hay nhất
Tả cây bàng vào mùa đông được chọn lọc, tổng hợp từ những bài viết tập làm văn của học
sinh lớp 5 trên cả nước. Hi vọng với bài văn mẫu này, các em sẽ biết cách
triển khai ý, tích lũy thêm vốn từ để viết bài văn Tả cây bàng vào mùa đông hay.

Đề bài: Tả cây bàng vào mùa đông.

Dàn ý Tả cây bàng vào mùa đông

a) Mở bài

– Giới thiệu về cây bàng em sẽ tả (cây bàng trồng ở gần cổng trường).

+ Ai trồng? (các bác phụ huynh trồng).

+ Trồng ở đâu? (trồng ở gần cổng trường).

+ Ấn tượng của em về cây bàng vào mùa đông.

b) Thân bài

– Rễ cây: sần sùi, ngoằn ngèo như những con rắn khổng lồ.

– Gốc cây: to màu nâu đậm

– Thân cây: màu nâu nhạt chỗ gần gốc hơi lạnh của mùa đông thấm vào gốc cây

– Cành cây: Trơ trọi, khẳng khiu

– Tả lá: Vào mùa đông lá bàng rụng gần gết

=> Thấy được sự nghị lực, phi thường của cây bàng khi chống trọi lại với mùa đông lạnh giá

c) Kết bài

– Cảm nghĩ của em đối với cây bàng mùa đông

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 1

Vậy là một mùa đông nữa lại về. Những ngày này, em lại thích đứng ở cửa lớp ngắm cây bàng già trước ngõ.

Mới ngày nào, cây bàng còn xum xuê lá như chiếc ô xanh khổng lồ vậy mà giờ đây lá đã rụng gần hết, để lại cây bàng trơ trọi và khẳng khiu. Giữa cái giá lạnh đến cắt da cắt thịt của mùa đông Bắc Bộ. Không biết cây bàng có lạnh lắm không, khi những làn gió thổi qua, những cành bàng rung rung như đang run lên vì lạnh. Dưới sân là cả một thảm lá bàng mới rụng. Lá bàng nhiều màu, có màu đỏ nâu, có màu lại phớt hồng, có màu cam rũ, lại có cả màu đỏ đất nung. Dù đó là màu của lá rụng, nhưng lại không mang cảm giác úa tàn. Ngược lại, lá bàng mùa này mang nét gì đó cổ xưa và đẹp đẽ. Em hay nhặt những chiếc lá bàng nhỏ kẹp vào quyển sổ tay, trân trọng và giữ gìn như một kỷ niệm đáng quý. Chỉ mới đây thôi, khi thu chưa đi qua, những chiếc lá bàng đã dệt cả một bầu trời đỏ đậm.

Tiến lại gần, chạm vào gốc bàng mà cảm nhận sự sần sùi và phần nào hơi lạnh của mùa đông như thấm ngầm vào thân cây, mới thấy mùa đông quả đã hiện hữu rõ rệt. Cây bàng mùa đông là của sự thay đổi, là cởi bỏ lớp áo dạ đỏ để chuẩn bị khoác lên chiếc áo khoác xanh tươi mới. Cây bàng khẳng khiu vẫn như đang vươn ra dưới bầu trời đông xám xịt, tựa một nghị lực phi thường của loài thực vật. Chờ những ngày những chồi non mọc lên và bung ra, ta sẽ lại thoáng giật mình ngỡ mùa đông đã đi qua từ lúc nào, cây bàng cũng như thay da đổi thịt.

Em rất yêu cây bàng, mỗi mùa đều mang một vẻ đẹp riêng. Em thích ngắm cây bàng mùa đông, ngắm nhìn sự thay đổi và giao thoa giữa những chiếc lá bàng cuối cùng và những chồi non tươi mới. Để thấy cây bàng đang lớn lên mà chiêm nghiệm về sự thay đổi từng ngày của chính mình.

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 2

Cứ mùa đông đến, em lại chăm chỉ nhặt từng cái lá bàng rụng, xếp thành chồng ngay ngắn. Đối với em cây bàng này đã vô cùng gắn bó.

Cây bàng mọc trước sân nhà em. Mùa hè đến, hết tầng lá nọ đến tầng lá kia che kín không cho những tia nắng chói mắt rọi xuống đất. Sang cuối thu, lá của nó ngả thành màu tía và bắt đầu rụng xuống. Cái màu tía kì diệu không thể thấy ở bất cứ một cây nào khác và càng nhìn càng đẹp.

Nhưng em lại cảm thấy ấn tượng nhất là vào mùa đông. Cây bàng trụi không còn một cái lá, cành như khô lại in trên nền trời đục. Trong những ngày rét nhất, đám cành trơ trụi đó như cố co mình vào để cho qua cái rét buốt của mùa đông. Nhìn những cành trơ trụi ấy, em và các bạn nhỏ gần nhà thấy thương xót trong lòng. Bọn em nghĩ mình có áo mặc mà còn rét, những cành bàng trụi hết lá kia chắc là rét lắm.

Cây bàng vào mùa đông tưởng chừng như không còn sức sống. Nhưng thực chất là đang ấp ủ để chờ đợi mùa xuân về. Và chỉ một đêm thôi, chồi xanh li ti đã điểm hết cành to, cành nhỏ.

Em yêu cây bàng bởi nó gắn liền với bao kỉ niệm theo năm tháng của tuổi thơ em. Nó luôn tỏa bóng mát che khi em vui chơi. Cây bàng cũng như người bạn tri kỉ của em vậy, luôn động viên em học tập và chia sẻ với em những nỗi buồn vui hằng ngày.

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 3

Một buổi sáng tháng 12 mướt mưa, chợt nghe lại bài hát “Em ơi, Hà Nội phố” mà lòng xúc động bồi hồi. Em lại nhớ đến những cây bàng ở sân trường vào mùa đông đang côi cút vì lớp lá đỏ úa màu đã buông mình theo gió rụng xuống đường theo lẽ tự nhiên.

Vào mùa thu, lá cây bàng sẽ đổi màu chuyển đỏ, nhưng thường không rõ rệt lắm. Chỉ đến những ngày cuối đông, đầu xuân, lá bàng mới gọi nhau hóa thành những “thảm” lá đỏ ửng, trở mình rụng tàn canh. Đặc biệt là ở nơi nào có nền nhiệt độ càng thấp, số ngày lạnh càng nhiều trong thời kỳ lá chuyển mình. Thì lá bàng lại càng có màu đỏ thắm và “chín” đồng loạt hơn.

Nhìn cây bàng quạnh quẽ buổi đầu đông trơ trọi trong tiết trời của những ngày cuối năm. Em bất giác chợt thấy thời gian thật có sức mạnh ghê gớm. Cây bàng đã gợi lên thật nhiều kỉ niệm thân thương.

Cây bàng sân trường hồi đó chứng kiến cả thời niên thiếu đầy non nớt của đám học trò chúng tôi. Là những ngày hè nóng bức, có bàng tỏa bóng mát che thân. Cả đám tranh nhau lấy những chiếc lá bàng to nhất để làm quạt. Lá bàng ép trong trang vở như một món đồ kỉ niệm của tuổi học trò. Quả bàng trong những giờ ra chơi là vũ khí đắc lực để những cậu học trò nghịch ngợm “chiến đấu” với nhau.

Trong khoảng trời tuổi thơ, cây bàng đã ghi lại cho em những tình cảm thật tốt đẹp. Hy vọng rằng, dù cho thời gian có qua đi, nhưng cây bàng của bà ngoại vẫn sẽ mãi còn đó, để gợi nhắc nhớ về một người mà em luôn yêu mến. Không chỉ là một loại cây, dường như cây bàng đã trở thành những người bạn thật gắn bó giống như lời bài thơ dưới đây:

Cây bàng – một trong những loài cây gắn bó với tuổi học trò. Yêu biết bao loài cây thân thương đong đầy thật nhiều kỷ niệm.

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 4

“Cứ vào mùa đôngGió về rét buốtCây bàng trụi trơLá cành rụng hếtChắc là nó rét!”

(Cây bàng, Xuân Quỳnh)

Chắc hẳn, trong chúng ta không ai là không biết đến cây bàng. Bởi đó là một trong những loài cây gắn bó với mái trường và tuổi học trò.

Không giống như loài hoa phượng đỏ rực báo hiệu một mùa hè về, cũng không giống như hoa bằng lăng tím thẫm khi chia tay đám học trò. Cây bàng mang một dáng vẻ lặng lẽ hơn nhưng cũng thật nhiều tình cảm. Cây bàng giống như một người bạn gắn bó với chúng em trong những tháng năm của tuổi học trò. Bốn mùa xuân, hạ, thu và đông qua đi đem đến cho cây những vẻ đẹp khác nhau.

Thân cây bàng khá to, có lẽ phải đến vòng tay của hai người lớn mới ôm hết. Những lớp vỏ xù xì có màu nâu bao bọc lấy thân cây như một lớp bảo vệ mà thiên nhiên đã dành cho các loại thực vật. Mỗi mùa cây bàng đều có những nét đẹp riêng. Nhưng không hiểu sao, với riêng em, cây bàng mùa đông lại đẹp nhất. Khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống cũng là lúc đông đã về từ lâu. Bầu trời như nặng xuống, xám xịt và lạnh lẽo. Còn những cây bàng thì đứng đó im lặng trầm ngâm. Thân cây như đen lại, lớp vỏ khô khốc. Những cành cây khẳng khiu, xơ xác lộ ra trông thật thiếu sức sống. Những bộ rễ to nổi lên mặt đất cũng trở nên xấu xí hơn.

Đối với tụi học trò như chúng em, cây bàng đã trở thành một người bạn không thể thiếu. Nó đã gắn bó với biết bao kỉ niệm buồn vui của tuổi học trò. Những buổi học thể dục dưới sân trường, cây bàng tỏa bóng mát khiến cái nắng oi bức trở nên dịu nhẹ hơn. Ngày chia tay, cây bàng đứng lặng lẽ buồn bã giữa sân trường trong không gian ồn ào tiếng ve kêu, tiếng chào tạm biệt của học sinh. Khi thu về, cây bàng thay màu như muốn chào đón chúng em quay trở lại. Đông đến, cây bàng cũng cảm nhận được cái lạnh mà chúng em phải trải qua. Quả thật, mỗi loại cây ở sân trường đều trở thành những người bạn gắn bó và đồng hành cùng chúng em trong thật nhiều kỉ niệm.

Em luôn cảm thấy yêu mến và trân trọng cây bàng – một trong những loài cây của tuổi học trò: “Cây bàng ơi, toả bóng tháng năm dài dưới vòm lá, tuổi thơ dễ thương bao mơ mộng đẹp, rồi một sớm lớn khôn nhặt chiếc lá mà lòng nghĩ suy…” (Lời bài hát Cây bàng, Trần Lập).

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 5

Thời thơ bé dưới mái trường tiểu học là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời người. Mỗi khi nhớ về thời thơ ấu, quá khứ lại gợi lên trong tôi nỗi nhớ bạn bè, thầy cô , mái trường tha thiết và một loài cây mà tôi vô cùng yêu quý, trân trọng. Loài cây ấy đẫ quá quen thuộc với tuổi thơ của mỗi người. Một nhà văn đã gọi nó với cái tên thân thương: câybàng

Từ xa, cây bàng trường em trông giống như một cái ô lớn. Với dáng đứng thẳng và những tán lá xanh mát. Đến gần, nổi bật trước ta là thân cây cao to và những tán lá dày đặc, xanh ngắt che rợp cả một khoảng đất rộng. Mỗi trưa tan học, chúng em thường ngồi hóng mát một lúc. Gốc cây to màu nâu xỉn, nhô lên những cái mắt to như cái gáo dừa. Mấy rễ lớn chôi lên như mời gọi chúng em ngồi lên đó để nghỉ tránh nắng. Tán lá từng tầng từng tầng xếp đều, cao vượt hơn cả mái trường em. Thân bàng to gần một vòng tay ôm, vỏ màu xám, nham pháp, nhiều vết trầy xước, dấu tích của sự từng trải năm tháng. Trên cao, nhiều cành lớn chìa ngang hoặc chênh chếch tạo thành nhiều tầng tán lá.

Mùa thu lá từ màu xanh xẫm chuyển sang màu pha đỏ hay pha nâu. Gặp gió những chiếc lá vàng lìa cành trao qua trao lại rồi rơi xuống đất. Mùa đông, lá bàng cong cong như những chiêc bánh đa nướng đỏ quạch như màu đồng hun. Mỗi lần có cơn gió bấc thổi qua, những chiếc lá lả tả rơi theo chiều gió, rụng xuống để lại thân cành khẳng khiu, gầy guộc, lỏng chỏng in trên nền trời xanh xẫm. Xuân sang , chồi non lộc mới nhú lên, những lá xanh non xòe khắp các cành trông như một bầy chim. Mùa này lá bàng xanh tươi một màu xanh nõn nà , óng ả. Những bông hoa trăng trắng, nhỏ như những trứng cua, bé xíu, thập thò giữa màu xanh của lá. Lá ken kín dày theo từng tầng, dày đặc khiến ánh nắng chói chang không thể xuyên qua. Cái nóng hầm hập như bủa vây khắp nơi nhưng dướ tán bàng, khí trời dìu dịu. Mấy chú chim ẩn mình trong lá hót líu lo. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ thổi qua khiến cho những chiếc lá bàng to, xanh rì rào trò chuyện.

Bàng đã cho ta bóng mát, lá dùng để gói xôi và quả chín ăn được, nhân bùi bùi thơm thơm…Cây bàng đã sừng sững nơi đây qua nhiều năm tháng, luôn theo bước em mỗi buổi đi về… Nó là hình ảnh gắn liền với tuổi nhỏ của em, gắn liền với hình ảnh mái trường thân yêu của em.

Mùa đông áo đỏ

Mùa hạ áo xanh

Cây bàng khi mở hội

Là chim đến vây quanh…’’

Lời hát ấy – bao giờ cũng ngân vang trong lòng tôi – mỗi lúc đến trường – nhìn lên cây bàng quen thuộc, thân thương. Cây bàng trường tôi, tuổi còn non trẻ lắm, thân vươn thẳng, xòe ba tán lá tròn xoe như những chiếc ô chồng lên nhau trông thật ngộ nghĩnh. Nó lớn nhanh – rất nhanh. Lần đầu tiên, trông thấy nó, nó chỉ mới một tầng lá xanh, mà nay đã lớn bổng lên, chồng thêm nhiều tán lá mới. Thật tuyệt vời!Mỗi mùa, cây bàng có một dáng vẻ riêng – đặc biệt – không thể trộn lẫn với bất kỳ loài cây nào.

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 6

Đã ai từng nghe ca từ đáng yêu và trong sáng trong bài hát “Cây bàng trước ngõ”, chắc không thể nào quên: “Mùa đông áo đỏ, mùa hạ áo xanh. Cây bàng khi mở hội là chim hót vây quanh…” Tuổi thơ em lớn lên không những với câu chuyện của bà, lời ru của mẹ, sự răn dạy, chăm sóc của bố mà em còn lớn lên với cây bàng đầu ngõ. Ấn tượng nhất vẫn là cây bàng vào mùa đông.

Cuối thu, đầu đông, lá dần chuyển sang màu tía đỏ và bắt đầu rụng, mỗi ngày một nhiều. Mỗi chiếc lá đỏ ấy lại có một sắc thái đỏ riêng: khi đỏ sậm, lúc đỏ hồng tươi, có khi đỏ xen vàng…. Có lẽ mỗi một chiếc lá bàng cũng có tâm hồn riêng của chính nó. Khi lá bàng rụng xuống, chúng em thường đua nhau nhặt, quấn đan thành vòng lá để chơi trò cô dâu chú rể, hay thả chiếc lá cong cong ấy xuống nước làm thuyền… Tới khi chiếc lá cuối cùng trên cây bàng rụng xuống thì mùa đông giá lạnh thực sự đến rồi. 

Cành bàng trở nên khẳng khiu như những cánh tay vươn lên bầu trời nhưng vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ và dũng cảm. Vào mùa đông, con người mặc áo thật ấm và các loài cây khác vẫn hân hoan với những chiếc lá xanh dạt dào sức sống… thì cây bàng trơ trụi sống ra sao? Dường như nó dồn tất cả sức lực vào từng chiếc rễ cắm sâu nơi lòng đất, hút chất dinh dưỡng, tích nhựa trong thân, đẩy nhựa lên từng cành từng cành để rồi một ngày kia, khi tiếng chim véo von trong ánh mặt trời dịu dàng báo hiệu mùa xuân đã đến thì từng cành bàng cũng đồng loạt bật tung những chiếc lá xanh non tràn trề sức sống.

Dù bài hát “Cây bàng trước ngõ” ca từ của nó không phải của hiện tại: “Nhớ cây bàng trước ngõ, bị bom giặc vặt cây lá cành. Chim ơi chim, chim đừng buồn nhé. Em sẽ ươm nhiều cây cho chim về hót mê say. Chim ơi chim, kìa cây bàng đâm chồi, rủ nhau về trước ngõ chim tha hồ mà hót vui…” nhưng em vẫn rất thích. Lời ca ấy cũng chính là lời của trái tim em. Đó là tình cảm mến yêu của em dành cho cây bàng trước ngõ. Còn gì hạnh phúc hơn nếu mỗi bạn nhỏ đều có một loại cây mà mình mến yêu… có lẽ trái đất này nơi đâu cũng sẽ có cây xanh, tiếng chim, và tình yêu không chỉ giữa con người với con người, mà tình yêu còn là giữa con người với cây xanh và vạn vật.

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 7

Trong khuôn viên ngôi trường của em có trồng rất nhiều loại cây bóng mát như cây phượng vĩ, cây xà cừ, xây bằng lăng và cây bàng. Trong số đó em ấn tượng nhất với cây bàng, bởi cứ đến mùa đông, cây bàng đứng đó khép mình trầm tĩnh như một kẻ sĩ ở ẩn.

Như một quy luật tự nhiên, cứ sang thu lá bàng lại thực hiện chu kì vòng đời của những chiếc lá, mùa xuân đâm chồi nảy lộc, mùa hạ lá xanh tươi, mùa thu bắt đầu úa, đến giữa thu chuyển vàng rồi cuối thu đã ngả màu đỏ như mặt trời lúc hoàng hôn rồi chỉ cần một cơn gió khẽ sẽ theo đó mà rơi xuống, bay đi khắp nơi. Khi còn lá màu đỏ trông cây bàng giống như một bông hoa màu đỏ khổng lồ tuyệt đẹp, thế nhưng chẳng ai còn nhận ra nó khi đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại thân cành khẳng khiu không sót lại dù chỉ một chiếc, quả bàng cũng héo dần cuống rồi rụng xuống theo lá. 

Cây bàng thay lá rất nhanh, chỉ cần từ đêm đến sáng có thể đã mất bóng sáng những đốm lửa, bởi cuống lá đã khô và rất mỏng manh có thêm những cơn gió mùa thu lá sẽ được đà rơi ngay. Sau một đêm cây bàng đã cởi bỏ chiếc áo khoác đỏ của mình để dưới gốc rồi để lại trơ trọi thân cành của mình, nhìn từ xa có lẽ sẽ chẳng nhận ra hình dáng của cây bàng được nữa. 

Cứ đến mùa bàng thay lá cô lao công của trường lại vất vả hơn, bởi lá bàng to lại rụng nhiều, phủ kín gốc cây và bay đi khắp nơi bước chân vào gốc cây đầy lá bàng rụng sẽ nghe tiếng bước chân “xộp xộp”. Nhìn lá bàng từng chiếc một lìa khỏi cành giống như đang cởi từng lớp áo để chuẩn bị sang xuân khoác lên mình chiếc áo mới xanh tươi hơn, tràn đầy sức sống hơn. 

Em rất khâm phục sức sống mãnh liệt của cây bàng, chỉ còn thân cành trơ trụi nhưng chúng đã vượt qua cả một mùa đông buốt giá để rồi khi tiết trời ấm nóng của mùa xuân lại bung nở những chồi non mơn mởn. 

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 8

Cái Thùy chăm chỉ nhặt từng cái lá bàng rụng, xếp lại thành chồng như bạn. Những cái lá này chơi bán hàng thì thích biết mấy. Nhưng nó không thích chơi bán hàng. Nó chỉ chắt chiu giữ từng cái lá bàng như vậy. Từng li, từng tí của cây bàng này, cái gì nó cũng quý. Đối với nó, cây bàng này thật thân thiết.

Cái cây ấy mùa này, hết tầng lá nọ đến tầng lá kia che kín không cho một tia nắng rọi được xuống đất để cho chúng em chơi đùa. Mùa hè này, những cái lá to của nó toàn một màu xanh ngắt, màu xanh mát mẻ biết bao nhiêu!

Sang cuối thu, lá của nó ngả thành màu tía và bắt đầu rụng xuống. Cái màu tím kì diệu không thể thấy ở bất cứ một cây nào khác kia, càng nhìn càng đẹp. Đố anh họa sĩ nào pha đúng cái màu tía của cây bàng cuối thu. Những lá ấy rụng xuống mỗi ngày mỗi chiều. Cái Thùy cứ đi học về là ra nhặt sạch từng cái. Nó xếp từng chồng, to ra to, nhỏ ra nhỏ, để gọn lại vào góc nhà.

Qua mùa đông, cây bàng trụi không còn một lá, cành lá như khô lại in trên nền trời đẹp. Trong những ngày rét nhất, đám cành trơ trụi đó như cố co mình vào để chịu cho được cái rét buốt của mùa đông. Trong những cành trơ trụi ấy, cái Thùy và những bạn nhỏ của nó thương xót trong lòng. Chúng nghĩ rằng mình có áo, còn rét, những cành trụi trơ trơ ngoài trời chắc rét lắm!

Cho tới mùa xuân, chỉ một đêm thôi, những chồi xanh li ti đã điểm kín tất cả những cành to, cành nhỏ. Và chỉ một đêm sau, rồi từng ngày từng ngày, những chồi xanh ấy lớn nhanh như thổi, mỗi ngày mỗi khác. Mùa xuân của cây bàng cũng như tuổi thơ của chúng nó vậy.

Đời người có rất nhiều quy luật. Một trong số những quy luật bất biến thường làm tôi hoảng hốt đó chính là “Lá rụng về cội”.

“Em ơi, Hà Nội phố

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em góc phố mồ côi mùa đông

Mảnh trăng mồ côi mùa đông”

Một buổi sáng tháng 12 mướt mưa, chợt nghe lại cô Bống Hồng Nhung ca Em ơi, Hà Nội phố mà lòng xúc động bồi hồi. Nghe sao mà buồn thay cho cái kiếp “Cây bàng mồ côi mùa đông”. Cây bàng mùa đông côi cút vì lớp lá đỏ úa màu đã buông mình theo gió rụng xuống đường theo lẽ tự nhiên. Nhường chỗ cho những chồi xanh khác nở rộ vào mùa xuân sắp tới.

Cây bàng lá đỏ mùa đông

Vào mùa thu, lá cây bàng sẽ đổi màu chuyển đỏ, nhưng thường không rõ rệt lắm. Chỉ đến những ngày cuối đông, đầu xuân, lá bàng mới gọi nhau hóa thành những “thảm” lá đỏ ửng, trở mình rụng tàn canh. Đặc biệt là ở nơi nào có nền nhiệt độ càng thấp, số ngày lạnh càng nhiều trong thời kỳ lá chuyển mình. Thì lá bàng lại càng có màu đỏ thắm và “chín” đồng loạt hơn.

Lá bàng thay màu

Nhìn cây bàng quạnh quẽ buổi đầu đông trơ trọi trong tiết trời của những ngày cuối năm, bất giác chợt thấy thời gian thật có sức mạnh ghê gớm. Khi nó cuộn mình đến đâu, vạn vật đều nhuốm màu năm tháng đến đấy.

Sự tàn phai của năm tháng trên lá cây bàng

Tôi còn nhớ những năm học cấp 2, trước cửa lớp cũng có một cây bàng. Phàm chúng tôi chẳng thể ưa nổi cái giống cây quanh năm suốt tháng cứ rụng lá tơi tả. Chỉ bọn học sinh là khổ sở, vì sáng nào cũng phải quét cho sạch đám lá trước sân.Nhưng sau này đã xa rồi, lại nhớ bàng da diết, khôn nguôi.

Lá bàng sắp lìa cành

Cây bàng sân trường hồi đó chứng kiến cả thời niên thiếu đầy non nớt của đám học trò chúng tôi. Là những ngày hè nóng bức, có bàng tỏa bóng mát che thân. Cả đám tranh nhau lấy những chiếc lá bàng to nhất để làm quạt, rồi phẩy cho nhau như một đám dở hơi, dở người.

Một nhánh bàng trước khung cửa lớp

Rồi mùa đông những ngày cuối cấp cũng đến, và đó cũng là mùa thi. Chúng tôi lại vội vã bỏ quên mất cây bàng xinh đẹp của mùa hè. Chỉ đến khi chợt quay đầu nhìn lại, chỉ còn đám lá nửa vàng nửa đỏ xơ xác trong vũng nước đọng những đợt mưa cuối mùa. Bàng lại “mồ côi” lại trơ trọi không bạn bè tiễn đưa sự ra đi vàng vọt của chút lá đã đến hồi phải rụng theo quy luật. Đợt lá vàng năm đó đã ra đi, mà không hề có sự tiễn đưa của lũ học trò chúng tôi. Lỗi vì cuộc sống quá vội vã, hay lỗi ở sự rơi rụng theo mùa của loại cây cây này?

Ngày đó, tôi tự bảo mình, chắc vì cô đơn, nên bàng đã vật vã đổi màu, để rồi rụng cho hết kiếp nhân sinh. Nhưng khi đã lớn, đã thấm thía hơn những quy luật cuộc đời, tôi lại tự nhủ, cứ để cây bàng sống tự do đời của nó. Hãy để thiên nhiên sinh ra và chết đi như đúng cách tạo hóa đã trao cho vạn vật. Vì ta không thể lầm chủ được mọi thứ, nên chỉ biết tận hưởng cảnh đẹp đến khi không thể nữa mà thôi.

Tả cây bàng vào mùa đông – mẫu 9

Mỗi khi có cơn gió, dù rất nhẹ thổi qua cũng làm những chiếc lá đỏ vàng rơi lả tả, những chiếc lá rụng rơi đầy một góc sân trường, bay xào xạc khắp nơi.

Nhặt những chiếc lá rụng, tung lên cho bay trong gió, hay nhặt những quả bàng khô để chơi chắt, chơi hòn là những trò chơi rất thú vị của đám học sinh .

Chúng em tụ tập thành từng nhóm ba đến bốn người, “đại bản doanh” là dưới gốc cây bàng, chúng em phân công nhau đi nhặt quả ở xung quanh bồn cây, sau đó tập hợp lại để cùng nhau chơi. Những quả bàng khô rất nhẹ và vừa tay nên khi chơi xóc hòn, chúng em sẽ không bị đau tay như khi dùng những viên đá. Trò chơi từ những quả bàng cũng rất đa dạng, có khi chúng em chơi xóc hòn, có khi chơi ô ăn quan, nhảy ô trò nào cũng rất thú vị, chúng em chơi rất vui vẻ.

Một trò chơi nữa mà chúng em cũng rất hay chơi khi những chiếc lá rụng xuống, đó là trò chơi bắt lá. Chúng em sẽ đứng ở dưới gốc cây, khi lá rụng thì chúng em sẽ chạy theo, bắt lấy những chiếc lá, nếu lá rơi xuống đất rồi thì chiếc lá ấy sẽ không được tính điểm. Sau khi trò chơi kết thúc, nếu ai bắt được nhiều lá nhất thì người đó sẽ là người chiến thắng.

Xem thêm các bài văn mẫu Tập làm văn lớp 5 chọn lọc, hay khác:

Bạn thấy bài viết Tả cây bàng vào mùa đông (Dàn ý – 4 mẫu) – Tập làm văn lớp 5 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Tả cây bàng vào mùa đông (Dàn ý – 4 mẫu) – Tập làm văn lớp 5 bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Tả cây bàng vào mùa đông (Dàn ý – 4 mẫu) – Tập làm văn lớp 5 của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Thế giới Kinh Bắc trong bài thơ Bên kia sông Đuống

Viết một bình luận