Sơ đồ tư duy Thúy Kiều báo ân báo oán dễ nhớ, ngắn gọn

Bạn đang xem: Sơ đồ tư duy Thúy Kiều báo ân báo oán dễ nhớ, ngắn gọn tại pgddttramtau.edu.vn

Nhằm giúp học sinh dễ dàng hệ thống hóa kiến ​​thức và nội dung các tác phẩm trong chương trình Ngữ văn 9, chúng tôi biên soạn bài Thuý Kiều báo thù, trả thù bằng Sơ đồ tư duy, dễ nhớ, ngắn gọn, đầy đủ thông tin. đủ các nội dung như: Tìm hiểu chung về tác phẩm, tác giả, bố cục, dàn ý phân tích, phân tích bài văn mẫu,…. Hi vọng thông qua Sơ đồ tư duy Thúy Kiều báo thù sẽ giúp các em học sinh nắm được nội dung cơ bản của bài Thuý Kiều báo thù.

I. Tìm hiểu chung về tác phẩm

1. Thể loại: Thơ Nôm + Thể thơ: Lục bát

2. Xuất xứ: Đoạn trích nằm ở cuối phần hai của “Truyện Kiều” (Truyện Kiều).

3. Bố cục: 2 phần

– Phần 1: (12 câu đầu): Thuý Kiều mang ơn

– Phần 2: Phần còn lại: Thúy Kiều trả thù

4. Giá trị nội dung

Qua đối thoại, Nguyễn Du đã làm nổi bật tính cách Thúy Kiều và Hoạn Thư. Đoạn trích “Thúy Kiều báo oán trả thù” là sự thể hiện ước mơ về công lý, chính nghĩa từ điểm nhìn của quần chúng nhân dân: những người bị áp bức, đau khổ vùng lên đứng lên cầm cán cân công lý; “sống tốt chấp nhận may mắn”.

5. Giá trị nghệ thuật

– Nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật.

– Nghệ thuật xây dựng nhân vật qua ngôn ngữ đối thoại.

– Sử dụng nhiều thành ngữ dân gian.

– Có sự kết hợp giữa yếu tố tự sự và miêu tả.

II. Lập dàn ý để phân tích tác phẩm

1. Thuý Kiều mang ơn

– Người đầu tiên mà Thúy Kiều muốn trả ơn là Thúc Sinh.

– Đối với Thúc Sinh, mối tình “nặng như núi” là người đã cứu Kiều ra khỏi nhà kho, là người yêu thương và coi Thúy Kiều như một người vợ chân chính. “Em còn nhớ Lâm Trí không?” Chính vì thế anh trở thành người đầu tiên cô cảm ơn. Những lời Thúy Kiều dành cho Thúc Sinh chân thành, tha thiết. Dùng điển tích “Sâm Thương” để nói về lòng biết ơn Thúc Sinh đã thể hiện tấm lòng chân thành ấy đối với “cố nhân”.

2. Thúy Kiều báo thù

– Chức vụ:

+ Kiều làm quan

+ Hoạn Thư là người bị phán xử

– Thái độ và lời nói của Kiều:

+ Nàng vẫn dùng địa chỉ như khi còn là Hoa Nô đối với nhà Hoạn Thư. Vừa nhìn thấy Hoạn Thư, nàng đã “chào hỏi”, vẫn gọi Hoạn Thư là “cô”. Cả hành động và lời nói của Kiều đều thể hiện sự mỉa mai, phê phán. Cách gọi này cũng là một đòn mạnh giáng vào mặt người phụ nữ họ Hoa có tính ghen tuông kinh khủng.

+ Không chỉ mỉa mai, trong lời nói của Kiều còn có giọng chua cay: câu thơ như một từ láy, từ ngữ lặp lại có phần nhấn mạnh (dễ dãi, dễ dãi, mấy tay, mấy mặt, mấy gan, mấy đời). Kiếp này, đắng cay càng nhiều, oan trái càng nhiều…). Kiều đã có những lời nhận xét gay gắt, vạch trần bộ mặt Hoạn Thư ghê gớm và khôn ngoan.

⇒Quyết tâm trừng phạt Hoàn Thục

– Thúy Kiều kiên nhẫn khuyên Hoạn Thư nên ăn nói chừng mực, đừng làm cho sự việc trở nên căng thẳng.

– Lời xin lỗi của Hoạn Thư tưởng có lý, có tình, chỉ vì quá khen mà Hoạn Thư mù quáng. Ở đời này, cảnh chung chồng không ai thích và cũng không ai muốn chia sẻ chồng mình cho người đàn bà khác nên hành động của Hoạn Thư cũng có thể tha thứ được.

⇒ Vị tha, nhân hậu, thấu hiểu cuộc đời.

– Thái độ và lời nói của Hoạn Thư: Trước khí chất bề trên và những lời lẽ mỉa mai của Kiều, lúc đầu Hoạn Thư còn e ngại. Nhưng ngay lập tức, bản tính vốn khôn ngoan và lém lỉnh, cậu con trai “họ Hoon” nguôi giận, tìm cách minh oan bằng những lý lẽ đanh thép:

+ Thứ nhất: Tôi cũng là phụ nữ nên ghen tuông là chuyện thường, nêu ra những vấn đề mang tính chất chung, không thể chối bỏ.

+ Thứ hai: Ta cũng đối xử tốt với nàng khi ở Quan Âm gác viết kinh. Khi cô ấy bỏ nhà đi, tôi không cho ai đuổi theo cô ấy. Kể về công lao và khơi dậy lòng thương người của Thúy Kiều.

+ Thứ ba: Tôi và chồng đều ở hoàn cảnh chung chồng không ai dễ dàng từ bỏ ⇒ Mong thông cảm vì hoàn cảnh trớ trêu..

+ Thứ tư: Nhưng dẫu sao tôi cũng đã gây ra đau khổ cho nàng nên giờ chỉ biết trông cậy vào tấm lòng bao dung độ lượng của nàng ⇒ Nhận tội và cảm kích Thúy Kiều

⇒ Qua cách đối đáp, bênh vực của nàng trước Thúy Kiều, chuyển mình từ bị động sang chủ động cho thấy Hoạn Thư là một người gian xảo, xảo quyệt như thế nào và đặc biệt nàng là một người “sâu nước”. cuộc sống”, hiểu các loại người để đối phó và tìm cách gian lận.

– Kết thúc màn báo thù: Thoạt đầu ai cũng nghĩ Thúy Kiều sẽ lại hành hạ Hoạn Thư cho bẽ bàng, cay đắng. Nhưng trước lời cầu xin có lý có tình của Hoạn Thư, Thúy Kiều vô cùng đau lòng và nàng quyết định tha bổng cho Hoạn Thư.

III. Phân tích

Trải qua hoạn nạn này đến hoạn nạn khác, Kiều đã nếm đủ bao đắng cay. Có lúc tưởng chừng như cô đã buông xuôi trước số phận của mình. Trong lúc Kiều vùng vẫy, tuyệt vọng thì Từ Hải xuất hiện. Kiều gặp Từ Hải, một bước ngoặt quan trọng đã mở ra trên hành trình định mệnh của người tài gái họ Vương. Người anh hùng đầu đội trời, chân đạp đất không chỉ cứu Kiều thoát khỏi lầu xanh mà còn đưa nàng lên địa vị quan tòa cao quý. Đoạn trích “Thúy Kiều báo ân báo oán” miêu tả cảnh Kiều báo đáp ân người đã giúp đỡ mình trong lúc hoạn nạn, đồng thời trừng trị những kẻ bất nhân, tàn ác. Qua ngòi bút sắc sảo của Nguyễn Du ta thấy được tấm lòng nhân hậu, vị tha của Kiều và ước mơ công lý của nhân dân.

Đoạn trích được chia làm hai phần. Mười hai câu đầu tiên là một lời cảnh báo về ân sủng; Những câu thơ còn lại là cảnh Kiều trả thù. Trước hết, để đền đáp công ơn, trong cuộc truy lùng ba quân, gia đình Thúc Sinh đã được Kiều chăm sóc để “giữ ngôi báu”:

Một lần nữa, lệnh tiễn đã được thông qua,

Giữ gia đình. Thục một ngôi nhà cho bình yên

Khi báo ứng, Kiều đã dùng gươm mời Thúc Lang rất cung kính. Kiều nói về tiết nghĩa, về chữ vâng, đề cao đạo lý trung nghĩa. Thúc Sinh là một “lão nhân”, một “lão nhân” mà Kiều “dám giúp”. Nàng khẳng định tình Thúc Sinh đối với nàng năm xưa vô cùng to lớn, sâu nặng, nghĩa ngàn năm… Kiều đã dùng một số từ như: “nghĩa, ngàn con, Sâm thương, vâng lời, cố nhân, bạn cũ”. với giọng điệu nhẹ nhàng, thể hiện tấm lòng trân trọng, biết ơn người đàn ông đã từng yêu thương, cứu giúp mình. Tấm lòng của Kiều rất nhân hậu, từ bi; Cách cư xử của nàng đối với Thúc Sinh giàu lòng trung nghĩa và nhân hậu. Lễ vật mà Kiều trả ơn cho Thúc Sinh cũng rất “thiếu thốn”, khẳng định tình nghĩa năm tháng ở Lâm Tri vô cùng sâu sắc:

Thêu trăm ngàn cân bạc.

Cảm ơn sao cho xứng đáng với cái gọi là ân huệ.

Sau đó, Kiều dùng những lời lẽ sắc bén để nói về “vợ người ta”. Đã nhiều năm trôi qua, lòng Kiều vẫn chưa nguôi. Có phải “ăn ngon nhớ mãi, đòn đau sẽ nhớ đời” có phải như vậy không? Vị trí đã thay đổi: một người là tội phạm, người kia là thẩm phán ngồi trong lều giữa các nhánh của “đại kiếm và giáo dài”

vợ của quỷ,

Phen gặp bà già ăn trộm này.

Cách đây không lâu, con kiến ​​bò đến miệng cốc,

Mưu sâu cũng trả nghĩa sâu cho vừa.

Kiều có hai cách nói khác nhau: khi nói về tình nghĩa thì trang trọng, lúc nhẹ nhàng; Nói về oán hận thì đơn giản, phũ phàng. Nguyễn Du đã tạo ra hai giọng, hai ngữ trong một lượt lời của Thúy Kiều, điều đó cho thấy nhà thơ rất tinh tế và sâu sắc khi thể hiện tâm lí nhân vật. Cô sử dụng những câu nói quen thuộc “bà già ăn trộm gặp nhau” hay “con kiến ​​bò miệng cốc”. Cách nói đó vừa tạo ngữ điệu mạnh mẽ hơn, vừa theo quan điểm nhân dân “ác báo” nên luôn mượn lời nhân dân để diễn đạt. Từ cách nói này để nàng chuyển sang Hoán Thư – trả thù. Đoạn này gồm những đoạn đối thoại trực tiếp giữa Thúy Kiều và Hoạn Thư. Trong hai đoạn lời Kiều bộc lộ rõ ​​thái độ mỉa mai của mình đối với Hoạn Thư. Nàng vẫn cố tình giữ nguyên thái độ xưng hô như khi còn là hoa nô trong nhà họ Hoan:

Trong nháy mắt, cô nói xin chào:

Bây giờ tiểu thư cũng đã đến đây.

Thái độ “chào” hay gọi Hoạn Thư là “tiểu thư” khi giữa hai người có sự thay đổi người, nhất là lúc này Kiều đang ngồi trong phòng xử án và Hoạn Thư là người có tội, điều đó đúng. là một đòn trớ trêu giáng vào gia đình nhà họ Hoan. Nhưng không dừng lại ở đó, giọng điệu của Kiều đã dần thay đổi, nỗi uất ức, uất ức ngày một tăng lên. Mọi người dường như cảm nhận được từng giọng nói trong trẻo, nhấn mạnh:

Đàn bà dễ có bao nhiêu tay,

Đời này bao nhiêu mặt, đời này bao nhiêu lá gan!

Dịu dàng là một thói quen của cái đẹp,

Càng tàn nhẫn, càng bất công.

Cách nói này quả là xứng với câu đối đáp “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, nếu không thì người đàn bà nham hiểm giết người không dao kia lại thắng thế như trước thì Kiều đã chịu trận. Qua đây ta thấy thái độ của Kiều muốn trừng phạt Hoạn Thư những ngày Kiều bị nàng hành hạ. Vậy Hoạn Thư đối phó với thái độ đó như thế nào?

Hoạn Thư mất hồn,

Cúi đầu dưới ô cho dù mọi thứ phàn nàn.

Thật sự khôn ngoan đến xảo quyệt. Nhận thấy nghịch cảnh đang đến gần, chị cố trấn tĩnh để “kêu oan”:

Rằng: Tôi hơi đàn bà,

Ghen tị cũng là chuyện thường người.

Thật là một tuyên bố thông minh và tinh tế. Đầu tiên, nàng nói về tâm lý chung của người phụ nữ: ghen tuông là lẽ thường tình, cách nói này vừa để kêu gọi lòng trắc ẩn của người phụ nữ trong truyện Kiều, vừa mang tính phổ quát. Thứ hai, ngôn ngữ đanh thép là “chút phận” – hạ mình xuống nhỏ, “tầm thường” – là chuyện thường, đâu phải cái tội: “vợ chồng chẳng dễ chiều lòng ai”. Thông qua miệng lưỡi hối lỗi của cô, tội nhân đã trở thành nạn nhân của chế độ đa thê. Nhưng đã là nạn nhân thì ai lại muốn trừng phạt. Hoàn Thu là một luật sư tự bào chữa rất giỏi. Rồi như một lẽ tất nhiên, để “lấy lòng” Thúy Kiều, Hoạn Thư đã “góp phần” với Kiều: để nàng vào chòi canh viết kinh chứ không bắt nàng trốn nhà họ Hoan. Cuối cùng, Hoạn Thư đã thú nhận và mong được Kiều bao dung độ lượng:

Với một trái tim để gây rắc rối,

Cũng nhờ lượng sát thương bài nào.

Thật vậy, đó là một cuộc đối thoại được sắp xếp chặt chẽ, hợp lý, logic. Qua cuộc đối thoại ấy, Kiều phải thừa nhận mình là người: “Khôn ngoan đến độ ăn nói phải trái”. Chính những lời này đã khiến Kiều bị thuyết phục và phân vân:

Buông bỏ sẽ mang lại sự sống,

Nếu bạn làm điều đó, bạn sẽ được nhỏ.

Hoạn Thư đã biện hộ rằng nếu Kiều quyết định trả thù, nàng sẽ trở thành một kẻ nhỏ nhen và ích kỉ. Và thái độ của Kiều đã thay đổi so với đoạn trước. Hoạn Thư đã biết lỗi “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”.

Như vậy, qua đoạn trích này, người đọc không chỉ được chứng kiến ​​cảnh phân xử gay cấn, hấp dẫn của Thúy Kiều mà qua ngòi bút tinh tế, tài hoa của Nguyễn Du, ta còn được hình dung về nhân vật một cách sắc nét, hiện thực. Đây là một bản phác thảo chân dung xuất sắc của một thiên tài.

IV. Vài nhận xét về tác phẩm

1. “Thông thường, oán người ta sâu hơn ân, báo thù nghĩ trước trả thù. Đó là một cảm giác bản năng tự nhiên. Ở đây ngược lại do phẩm chất của Thúy Kiều là một người trung hậu, vị tha, nghĩ đến người khác hơn mình nên trọng ơn hơn oán, đáng đặt lên trước oán. Lý do cũng ở sự công bằng của con người: khi con người tỉnh táo với bản chất của mình, họ luôn coi trọng lòng tốt hơn sự thù hận, dù là nhỏ nhặt, họ luôn nhớ rằng, “một chút cũng đáng”. “.

(Lê Trí Viễn, Bài giảng văn học ở trường đại học, NXB Giáo dục, 1992)

Xem thêm sơ đồ tư duy các bài văn, bài văn lớp 9 hay, chi tiết:

Mục Lục Văn Mẫu | Văn học hay 9 theo từng phần:

Các bộ đề lớp 9 khác

Bạn thấy bài viết Sơ đồ tư duy Thúy Kiều báo ân báo oán dễ nhớ, ngắn gọn có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Sơ đồ tư duy Thúy Kiều báo ân báo oán dễ nhớ, ngắn gọn bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Sơ đồ tư duy Thúy Kiều báo ân báo oán dễ nhớ, ngắn gọn của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 2 bài Tả con đường từ nhà đến trường vào buổi sáng hay nhất

Viết một bình luận