Sơ đồ tư duy bài Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục dễ nhớ, ngắn gọn

Bạn đang xem: Sơ đồ tư duy bài Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục dễ nhớ, ngắn gọn tại pgddttramtau.edu.vn

Nhằm giúp các em học sinh dễ dàng hệ thống hóa kiến ​​thức và nội dung các tác phẩm trong chương trình Ngữ văn 8, chúng tôi biên soạn Bài soạn sơ đồ tư duy Ông đồ ngắn gọn, dễ nhớ với đầy đủ các nội dung như Tìm hiểu chung về tác phẩm, tác giả, bố cục, lập dàn ý phân tích , bài văn mẫu phân tích, …. Hi vọng thông qua bài viết Sơ đồ tư duy Mr. sẽ giúp các em nắm được nội dung cơ bản của bài Mr.

Sơ đồ tư duy của thầy Juocden mặc vest đơn giản, ngắn gọn, dễ nhớ

I. Tác giả

– Molie (1622 – 1673) tên khai sinh là Jean-Baptiste Poquelin

– Quê quán: Nhà viết kịch nổi tiếng người Pháp

– Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác:

+ Ông được biết đến là nhà thơ, nhà soạn kịch, người sáng tạo ra kịch cổ điển và là bậc thầy của kịch nghệ châu Âu.

+ Năm 1655, ông viết vở kịch thơ đầu tiên “Thằng điên”.

+ Năm 1672 – 1673 ông viết vở kịch cuối cùng “Bệnh tưởng tượng”.

II. Công việc

1. Nguồn gốc

Thầy Juocden mặc lễ phục trong vở kịch 5 hồi thầy Học giả đóng và là vở cuối của lớp kịch hồi II.

2. Thể loại: Chính kịch

3. Bố cục

Lớp kịch được chia thành 2 cảnh:

+ Cảnh 1: Ông Giuốcđên, bác thợ may, đầy tớ, phụ thợ

+ Cảnh 2: Ông Juocden, người giúp việc, bốn người thợ giúp ông mặc lễ phục

4. Giá trị nội dung

Đoạn văn miêu tả tính cách lố bịch của một tên tiểu tư sản dốt nát vẫn muốn học làm sang, tạo tiếng cười sảng khoái cho người đọc.

5. Giá trị nghệ thuật

Sử dụng lời thoại sinh động, chân thực, phù hợp, nghệ thuật tăng cấp làm cho lớp kịch ngày càng hấp dẫn, tính cách nhân vật được khắc họa thành công, rõ nét.

III. phác thảo phân tích

1. Anh Giuộc – học làm sang

– Xuất thân từ một gia đình tư bản giàu có, làm ăn khá giả muốn trở thành quý tộc

– Vì ngu dốt, ngây thơ, bị những kẻ lừa đảo, trục lợi xâu xé

⇒ Có ham muốn viển vông trong khi bản thân không có khả năng

⇒ Ngài được miêu tả kỹ hơn trong hai hoàn cảnh chính: nhận lễ phục và mặc lễ phục

2. Anh Giuộc – nhận áo quan

– Hành động: Gọi thợ phụ làm những việc liên quan đến trang phục quý tộc

– Tỉnh táo nhận ra thợ may ăn bớt vải, lợi dụng để kiếm lời, nhưng khi thợ may viện lý do quý tộc ai cũng mặc ⇒ đồng ý tin ngay

– Phát hiện ra có thể phó mặc ăn bớt vải của mình nhưng khi phó nháy khen vải đẹp, anh lại đặt áo mặc lại và không còn tức giận nữa

⇒ Những tình huống kịch tính bất ngờ, thú vị Chỉ vì quá ham học mà trở nên thông minh, mất khôn và trở nên ngây thơ ⇒ trở nên lố bịch

3. Anh Giuộc – mặc lễ phục

– Đồng phục khoác lên người, anh đi đi lại lại khoe chiếc áo mới, tất cả đều theo điệu nhạc thật giống một chú hề.

– Những đoạn đối thoại của ông Jước – Danh với những người thợ phụ, họ gọi ông là “ông lớn”, “ông lớn” rồi là “chúa” để moi tiền.

– Anh ấy cực kỳ quan tâm và không tiếc tiền túi để tặng họ

⇒ Nhân vật ông Giuốc-đanh si tình, khờ khạo, chất phác, chỉ vì thói đua đòi học hành mà ông đã bị lợi dụng.

IV. Phân tích

Văn học nhân loại có nhiều thể loại như truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, thơ… nhưng kịch vẫn có chỗ đứng nhất định. Càng ngày nó càng thể hiện mình trong các thi đàn văn học và đặc biệt nó đã mang lại những thành công nhất định cho các tác giả. Nhắc đến thể loại này, chúng ta không thể không nhắc đến tác giả nổi tiếng người Pháp Molière với những tác phẩm kịch của ông. Vở kịch Thằng hợm hĩnh làm nên là một trong những tác phẩm kinh điển của Môlie. Trong đó, trích đoạn Ông Giuộc – Danh mặc áo tu là một trong những trích đoạn đặc sắc nhất của vở kịch. Tác phẩm tạo nên sự khập khiễng, ngô nghê, lố bịch và sự bất hòa đến nực cười trong tính cách của Mr.

Molie là nhà thơ, nhà viết kịch, nghệ sĩ người Pháp, người sáng tạo ra thể loại kịch cổ điển, bậc thầy của kịch nghệ châu Âu. Ông được coi là diễn viên hài vĩ đại nhất của thế kỷ XVII. Ông đã để lại một di sản nghệ thuật đồ sộ với hơn 30 vở kịch thuộc nhiều thể loại khác nhau. Tác phẩm của ông đề cập đến nhiều vấn đề đáng chú ý của đời sống xã hội đương đại. Ông có ảnh hưởng lớn đến thể loại kịch Pháp nói riêng và thế giới nói chung.

Tuồng tuồng là một vở hài kịch năm hồi, có múa hát xen kẽ, nên gọi là tuồng hài kịch. Đoạn văn của ông Juocden trong bộ tuxedo là lớp kịch kết thúc của Màn II. Nhân vật chính của vở kịch này là ông Judden, gần bốn mươi tuổi, con trai của một thương gia giàu có. Mặc dù ngu dốt và thô lỗ, anh ta có thói quen học cách làm điều đó. Cảnh Giuộc – Đạt mặc lễ phục phản ánh chân thực thói quen học đòi ăn mặc sang trọng của tầng lớp quý tộc. Anh ta đã bị lợi dụng bởi những người thợ may. Chân dung nhân vật này đã được Môlie khắc họa thành công, tạo tiếng cười sảng khoái cho người xem. Đó là sự châm biếm, phê phán và phê phán mạnh mẽ của tác giả đối với giai cấp tư sản đương thời.

Vở kịch được chia thành hai cảnh. Cảnh đầu tiên, sự xuất hiện của ông Judden và người thợ may, diễn ra trong một phòng trà. Ah! Bạn đã đến đó? Tôi đang phát điên vì bạn. Đó là tiếng reo mừng và trách móc của Judeil khi người thợ may xuất hiện. Với thái độ đó, hẳn ông Judden phấn khởi biết bao khi thấy bộ đồ ông đặt mua là sở thích của ông, nhìn nó người ta sẽ biết ông là một người giàu có, một người quý giá. sắc tộc.

Ông Juodden ngây thơ đã bị lừa bởi trợ lý của mình. Những thứ anh mua chỉ toàn là đồ giả, chẳng hạn như những đôi tất chật “vừa xỏ vào đã mất cả con mắt”, hay những đôi giày không vừa chân đến mức khiến anh đau chân. Tình huống dở khóc dở cười cũng bắt đầu từ đó. Người thợ may khéo léo vòng qua, giấu giếm, để tránh bị trách móc, người thợ may chuyển chủ đề sang quy định về trang phục. Ông Juodden ngay lập tức phát hiện ra rằng bông hoa đã được khâu ngược: “Bác sĩ khâu những bông hoa đã làm mất nó”. Dù háo hức muốn xem tác phẩm của người trợ lý nhưng anh cũng đủ tỉnh táo để nhận ra lỗi. Trợ lý thợ may lập tức trả lời: “Ngươi nói muốn thêu hoa?” Ông Juodden rất tức giận, nhưng khi nghe người thợ may nói rằng tất cả quý tộc đều mặc quần áo như vậy, ông đã dừng lại, bởi vì đó chỉ là do ông ăn mặc giống quý tộc. Cứ như vậy, người thợ phụ không cần phải may lại mà còn được khen là “may được bộ này”. Rồi khi anh ấy hỏi cái áo có vừa không, bộ tóc giả và cái mũ có tươm tất không? Kèm theo đó là câu trả lời nịnh nọt của người trợ lý: “Phải hỏi chứ không biết họa sĩ nào vẽ bằng bút chì cho vừa vặn hơn” rồi “lịch sự”, những lời này như rót mật vào tai, khiến Ông Juocden hài lòng hơn.

Ông Juodden phát hiện ra rằng người thợ may đã ăn ít vải hơn. Nhưng anh chỉ trách nhẹ: “Đáng lẽ nó phải đẹp, nhưng nó không nên ở trên áo của tôi”. Trước phát hiện đó, người thợ may không lý luận, bào chữa mà phớt lờ và chuyển sang thử quần áo. Bằng sự khôn ngoan đó, người thợ may đã khiến ông Juodden không còn tức giận và tiếc nuối nữa mà hào hứng khoác lên mình bộ lễ phục đã ấp ủ từ lâu. Một lần nữa, anh lại mù quáng trước lỗi trang phục và để người thợ may qua mặt.

Không những bị lừa mà anh cả còn lộ nguyên hình là một con rối như bù nhìn lố bịch khi người thợ may đưa bốn thợ phụ đến để anh ăn mặc theo mẫu, theo điệu, theo cách ăn mặc. những ngôi nhà quý tộc. Khung cảnh trở nên nhộn nhịp hơn, thú vị hơn, một màn trình diễn khiến khán giả bật cười trước sự ăn mặc lố bịch theo nhịp của dàn nhạc. Phải chăng thói hiếu học của một phú ông đã biến ông thành một kẻ khờ khạo, đầy lố bịch, như một tên hề, không hơn không kém.

Nếu ở cảnh đầu, sự lừa dối thành công là do lòng dục của nó đã làm nên con người (ông huyền thoại mà người ta thường mơ ước và khao khát. Thoạt đầu, nghe người thợ phụ xin tiền uống rượu, ông Judden giật mình, giật mình, không phải vì của sợ hãi (sợ mất tiền, nỗi sợ cố hữu của bọn giàu keo kiệt) nhưng vì sung sướng mà mở mắt ra mở mắt ra. : lần đầu tiên được gọi là đại gia, cách gọi không quen nên tôi không biết mình có nghe nhầm hay không? Anh ấy phải hỏi lại cho chắc ăn. Khi bạn đã biết chắc chắn là như vậy, qua lời kể lại của anh thợ phụ, nhất là khi bạn tin vào suy luận của chính anh ấy ( “Vậy đó, ăn mặc đẹp là được rồi! Không đời nào một người giàu có lại được gọi là đại gia”)), ông Judden trả công hậu hĩnh (“Đây, tôi thưởng cho giọng nói của đại nhân!”) . Thói ranh mãnh – thực ra từ lòng tham của kẻ gian xảo có cái mũi rất thính Nó đánh hơi được con mồi béo bở: kẻ xu nịnh có cả túi tiền. Túi tiền ấy giúp người thợ phụ khéo leo từng bậc thang, biết kiềm chế, đi từ từ, không đi đâu vội vàng. Chỉ để người có tiền có thời gian hưởng thụ. Bởi vì mỗi khi anh ấy hạnh phúc, tiền sẽ được phát hành. Anh ấy không tiếc tiền vì anh ấy cần sự nổi tiếng hơn, ngay cả khi nó là giả tạo. Cứ như vậy, danh vọng là hư không nhưng tiền bạc là có thật. Đó là tất cả những gì người thợ phụ cần, chỉ để mang lại niềm vui cho anh ta. Tuy nhiên, nhân vật chính trong cảnh này không phải là thợ phụ, dù họ có bốn năm người và dù họ có mưu mô đến đâu. Chính nhân vật ông Juocden mới là đối tượng mồi nhử của chúng, nạn nhân tưởng mình là đại gia, là nhân vật trung tâm. Nhân vật ấy xuất hiện trên sân khấu như bằng xương bằng thịt bởi anh ta là một người có cá tính: tham danh lợi, thậm chí là hư danh, chỉ cần tỉnh táo thì sẽ giả tạo. Làm sao Già Judden có thể tỉnh táo trước vầng hào quang của mật? Hệ thống đại từ nhân xưng: ông lớn, ông lớn, ông chúa thường dùng với giới quý tộc đã bị thổi phồng ở đây, có người thấy nó dùng để lừa dân, lừa bọn tư sản như thằng ngu dốt tham lam. Chưa kể thứ tự của nó từ thấp đến cao. Ngay cả khi bạn là một quý tộc thực sự, làm thế nào có thể có sự thăng tiến liên tục và tức thời như vậy? Nhưng không lúc nào ông Judden không hài lòng, lần nào cũng như mở cờ trong bụng, và lần nào cũng thế. Hai lần trước anh say, say những lời hoa mỹ. Niềm vui của nhân vật lớn nhỏ khác nhau, nhưng là niềm vui trọn vẹn, anh hài lòng và có thể ngủ yên trong vòng tay của giấc mơ tràn đầy hạnh phúc. Nhưng đến lần thứ ba, anh ta phần nào tỉnh táo lại. Sự rõ ràng trở lại? Đúng là như vậy. Nhưng dẫu vậy, tôi tự dặn lòng không được quên túi tiền ngày càng vơi dần theo những lần được phong tước (“Kẻ nghèo mà phong ta lên tướng, nó sẽ được cả túi tiền bạc” ).

Tóm lại, tình huống gay cấn và diễn biến kịch dù chỉ qua hai cảnh nhưng rất sinh động và luôn luôn phát triển. Từ đó, nhân vật kịch tính được khắc họa một cách khéo léo. Nổi lên một tính trạng đáng phê phán: thói hợm hĩnh của bọn tư sản. Tính cách ấy biến con người ta thành một loại trò hề mà chính những người đó – những tên hề cũng không biết mình. Tất nhiên, nhân vật Môlie chỉ là sản phẩm của một thời (thế kỷ XVII), của một nền văn học (văn học Pháp). Nhưng với tư cách là một nhân vật nghệ thuật được xây dựng tốt như vậy, cho đến ngày nay, nó vẫn là một lời cảnh báo. Con người sẽ không còn là con người nếu bị đầu độc tinh thần. Sự biến chất, thoái hóa sẽ diễn ra như một hiểm họa tất yếu.

V. Vài nhận xét về tác phẩm

1. Chàng thư sinh hợm hĩnh là một trong những vở kịch thành công nhất của Môlie. Vở kịch vẽ nên một bức tranh xã hội rất hiện thực với những nhân vật điển hình của thời đại, ẩn dưới hình thức hài hước nhẹ nhàng. Điều đó chứng tỏ ngòi bút của Môlie vô cùng hoạt bát và tinh tế.

(Tuấn Đỗ)

2. Molie là một nhà hài kịch vĩ đại không chỉ về nghệ thuật xây dựng nhân vật mà còn về nghệ thuật gây cười bậc thầy của ông. Sự tinh tế, nhạy cảm của nhà tư tưởng sâu sắc của người nghệ sĩ tài hoa đã giúp ông trong khi quan sát cuộc sống đã phát hiện ra mặt hài hước trong các hiện tượng, cá nhân – kể cả những người có cái nhìn trang nghiêm, tôn kính, đáng kính nhất.

(Nguyễn Văn Chính)

Xem thêm sơ đồ tư duy các bài văn, bài văn lớp 8 hay, chi tiết:

Mục Lục Văn Mẫu | Ngữ văn hay lớp 8 theo từng phần:

Các bài văn lớp 8 khác

Bạn thấy bài viết Sơ đồ tư duy bài Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục dễ nhớ, ngắn gọn có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Sơ đồ tư duy bài Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục dễ nhớ, ngắn gọn bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Sơ đồ tư duy bài Ông Giuốc- đanh mặc lễ phục dễ nhớ, ngắn gọn của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 13 bài Nghị luận văn học, dàn ý Viết bài làm văn số 3 lớp 11 hay nhất - Ngữ văn lớp 11

Viết một bình luận