Phát biểu cảm nghĩ về truyện Treo biển hay nhất – Văn mẫu lớp 6

Bạn đang xem: Phát biểu cảm nghĩ về truyện Treo biển hay nhất – Văn mẫu lớp 6 tại pgddttramtau.edu.vn

Bày tỏ suy nghĩ của em về truyện Treo biển hay nhất

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về truyện Treo biển

Bài giảng: Treo biển – Cô Trường San (giáo viên )

Người Việt Nam chúng ta thích cười, trong bất kỳ tình huống hay hoàn cảnh nào. Vì vậy, tiếng cười dân gian rất phong phú, với đủ các cung bậc khác nhau. Có tiếng cười dí dỏm, hài hước để giải trí sau những giờ làm việc mệt mỏi; có tiếng cười châm biếm, châm biếm để phê phán những thói hư tật xấu hoặc đả kích kẻ thù.

Treo biển là một câu chuyện cười hàm chứa ý nghĩa sâu sắc dưới hình thức tiếng cười nhẹ nhàng, sảng khoái. Nội dung kể về một chủ cửa hàng cá treo biển: “Ở đây có cá tươi”. Nội dung tấm biển được một số người đi đường bình luận theo kiểu “nghĩ sao nói vậy”. Người chủ vâng lời, gỡ dần từng chữ và cuối cùng cất tấm biển đi.

Đọc truyện, người ta thấy buồn cười vì trên đời này không ai đưa ra những nhận xét như vậy và cũng không ai dễ dàng lắng nghe những lời góp ý vớ vẩn như vậy. Điều thú vị là truyện lấy chuyện không thể nói về những hiện tượng có thật trong cuộc sống hàng ngày. Mượn câu chuyện về người chủ quán cá biết lắng nghe góp ý của mọi người và làm theo, câu chuyện có hàm ý phê phán những người thiếu ý tưởng trong cuộc sống.

Tuy truyện ngắn nhưng truyện vẫn đầy đủ cốt truyện và nhân vật. Ngôn ngữ kể chuyện giản dị, mộc mạc nhưng hóm hỉnh, gây cười. Câu chuyện bắt đầu với một tấm biển ghi: Ở ĐÂY BÁN CÁ TƯƠI.

Nội dung tấm biển thông báo bốn ý: TẠI ĐÂY ghi rõ địa chỉ bán hàng. YES SALE thông báo hoạt động của cửa hàng (bán chứ không phải mua cá). FISH thông báo loại mặt hàng mà cửa hàng bán (cá, không phải tôm, cua, v.v.). TƯƠI nói lên chất lượng của cá.

Bốn yếu tố đó cần thiết cho nội dung của một bảng quảng cáo bằng ngôn ngữ.

Thông thường, một cửa hàng muốn bán một mặt hàng nào đó thì phải quảng cáo để giới thiệu sản phẩm của mình đến mọi người. Xét về mục đích, nội dung của biển báo trên là đầy đủ và hợp lý. Sẽ không có gì xảy ra nếu không có những bình luận vu vơ của một số người.

Bốn người bình luận về dấu hiệu. Mỗi người đều yêu cầu chủ nhân loại bỏ một phần tử khỏi dòng chữ để nó ở trên biển.

Người thứ nhất nói:

– Nhà này ngày xưa bán cá ươn mà giờ phải nói biển là cá TƯƠI?

Sự tương phản giữa tươi và ôi thiu đã đánh vào lòng tự ái của chủ nhân nên anh ta vội vàng xóa chữ TƯƠI. Tấm biển vẫn ghi: ĐÂY LÀ ĐỂ BÁN.

Người thứ hai nhìn tấm biển cười nói:

– Chẳng nhẽ người ta mua cá hay mua hoa sao lại ghi ĐÂY?

Nghe vậy, sếp vội xóa hai chữ đó đi. Phần còn lại của văn bản là CÓ ĐỂ BÁN.

Vài ngày sau, lại có một người khách đến mua cá, tươi cười nói:

– Ở đây không bán cá thì có cần khoe với họ là CÓ BÁN không?

Nghĩ cũng có lý, chủ thớt xóa ngay 2 chữ CÓ BÁN. Rốt cuộc, tấm biển chỉ có chữ CÁ. Không chỉ chủ quán mà bản thân người đọc, người nghe cũng cho rằng đến đây thì không còn gì để bình luận. Người thứ tư nói:

– Trước khi đi đến đầu phố đã ngửi thấy mùi tanh. Khi tôi đến gần ngôi nhà, tôi thấy nó đầy cá. Ai chả biết nó bán cá, sao phải bận tâm đến biển?

Thế thì tấm biển treo lên thừa, vô dụng, chủ quán treo ngay tấm biển lên.

Thoạt nhìn, tôi nghĩ ý kiến ​​của mọi người cũng có lý, nhưng ngẫm lại, hóa ra không phải vậy. Bởi người góp ý chưa hiểu chức năng, ý nghĩa của yếu tố mà họ cho là thừa và mối quan hệ giữa nó với các yếu tố khác. Mỗi người coi sự hiện diện của khách hàng trong cửa hàng và việc trực tiếp nhìn, ngửi và xem xét món hàng thay vì thông điệp gián tiếp là một chức năng và đặc điểm của ngôn ngữ. Vì vậy, họ chỉ quan tâm đến một hoặc hai từ mà họ cho là quan trọng mà không nhìn thấy ý nghĩa và tầm quan trọng của các thành phần khác trong câu.

Đọc câu chuyện này, chúng ta thấy mỗi khi ai đó đưa ra gợi ý, chủ cửa hàng không cần suy nghĩ mà làm theo ngay. Tôi bật cười trước sự tiếp thu thụ động, không suy nghĩ thấu đáo của anh. Tôi bật cười vì anh ta không hiểu mục đích của tấm biển là gì và ý nghĩa của nó.

Câu chuyện kết thúc cũng là lúc những tiếng cười vang lên bởi ý kiến ​​của mỗi người tưởng chừng có lý nhưng theo nó thì kết cục lại trở nên vô lý. Tôi bật cười vì có lẽ trên đời này chẳng có ông chủ nào chịu nghe một lời đề nghị “đẽo cày giữa đường” như vậy.

Treo biển là câu chuyện hài hước tạo tiếng cười vui vẻ, phê phán nhẹ nhàng những người thiếu chủ động trong suy nghĩ và hành động.

Từ câu chuyện này, chúng ta có thể rút ra bài học: Trong cuộc sống, chúng ta nên lắng nghe sự góp ý của mọi người, nhưng không nên vội vàng làm theo mà không cân nhắc kỹ lưỡng. Làm việc gì cũng phải có mục đích, có chính kiến, biết tiếp thu có chọn lọc, sáng tạo ý kiến ​​của người khác để vận dụng vào thực tiễn của mình. Trước khi làm bất cứ việc gì, nên đặt câu hỏi: Tôi làm việc đó để làm gì? Làm sao?

Qua câu chuyện này, chúng ta cũng rút ra được bài học về cách dùng từ. Từ ngữ sử dụng phải có nghĩa, chứa đựng thông tin cần thiết, không dùng từ thừa, từ thiếu. Ngôn từ sử dụng phải ngắn gọn, rõ ràng, chính xác, mang lại hiệu quả cao nhất trong giao tiếp.

Bài giảng: Treo biển – Cô Nguyễn Ngọc Anh (giáo viên )

Xem thêm các bài văn mẫu về cảm nghĩ, kể chuyện, tả cảnh, tả người, tả người lớp 6 hay khác:

Mục Lục Văn Mẫu | Ngữ văn hay lớp 6 theo từng phần:

Giới thiệu về kênh Youtube

Giải bài tập lớp 6 theo sách mới môn học

Bạn thấy bài viết Phát biểu cảm nghĩ về truyện Treo biển hay nhất – Văn mẫu lớp 6 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phát biểu cảm nghĩ về truyện Treo biển hay nhất – Văn mẫu lớp 6 bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Phát biểu cảm nghĩ về truyện Treo biển hay nhất – Văn mẫu lớp 6 của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài phân tích, cảm nghĩ bài thơ Phò giá về kinh hay nhất - Văn mẫu lớp 7

Viết một bình luận