Phân tích nhân vật Đẩu trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa hay nhất

Bạn đang xem: Phân tích nhân vật Đẩu trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa hay nhất tại pgddttramtau.edu.vn

Đề bài: Nguyễn Minh Châu viết về nhân vật chánh án Dậu trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa: “Một điều gì đó vừa vỡ lở trong tâm trí Bao Công của phố huyện ven biển, giờ đây trông chị Dậu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ”. Câu này gợi cho anh/chị điều gì về hoàn cảnh nhận thức trong tác phẩm?

Nguyễn Minh Châu là một trong những cây bút xuất sắc của nền văn học Việt Nam hiện đại. Nhắc đến Nguyễn Minh Châu là nhắc đến thể loại truyện ngắn, nhắc đến những vấn đề của cuộc sống thời hậu chiến. Cũng từ chính những đề tài này, nhà văn đã nhào nặn và tạo nên những “đứa con tinh thần” với những bài học, thông điệp ý nghĩa. “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những truyện ngắn mang đậm chất tự sự – triết lí của Nguyễn Minh Châu. Bằng ngôn từ giản dị trong cuộc sống đời thường, Nguyễn Minh Châu đã xây dựng thành công một tình huống truyện độc đáo – một tình huống truyện mang ý nghĩa khám phá, khám phá cuộc sống thông qua chuyến đi thực tế của một nhà nhiếp ảnh và những chiêm nghiệm của anh. kinh nghiệm sâu sắc của ông về nghệ thuật và cuộc sống.

Đối với truyện ngắn, việc xây dựng tình huống truyện độc đáo, hấp dẫn có vai trò vô cùng quan trọng, tình huống truyện là một tình huống cụ thể do một sự kiện đặc biệt tạo nên, trong tình huống đó cuộc sống, nhân vật được thể hiện dày đặc nhất và cũng bộc lộ dụng ý của tác giả rõ ràng nhất. Tình huống truyện được chia thành nhiều loại, trong đó Chiếc thuyền ngoài xa được xếp vào tình huống truyện nhận thức.

Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” xoay quanh chuyến đi thực tế của nhân vật Phùng ra vùng biển miền Trung, trong chuyến đi đó tác giả được đặt vào một tình huống có những khám phá và nhận thức mới.

Trong lần khám phá đầu tiên, đó là vẻ đẹp được coi là tuyệt đối của thiên nhiên biển trong buổi sáng, một vẻ đẹp được ví von là “Cảnh đẹp trao ban”. hoàng gia, đắm chìm và ngây ngất, tất cả phối hợp với nhau để tạo ra một sự hoàn hảo chưa từng thấy trong cuộc đời máy ảnh của anh ấy. “Trước mặt tôi là bức tranh thủy mặc của một họa sĩ thời xưa. Mũi thuyền in một đường nét mơ hồ trong làn sương trắng đục pha chút hồng do nắng chiếu vào.” Phải chăng đó không còn là thế giới trần tục mà là thế giới của tiên cảnh, bồng lai tiên cảnh? vẻ đẹp của chốn bồng lai tiên cảnh? Cả vật thể và màu sắc dường như hài hòa với nhau, cộng hưởng và phản chiếu vẻ đẹp rạng ngời đầy ma mị và huyền bí. Vẻ đẹp ấy khiến cho người nghệ sĩ phải thốt lên “Bâng khuâng trước nó, lòng như có gì thắt lại” vẻ đẹp ấy dường như tác động vào tận sâu thẳm tâm hồn con người khiến người ta ngỡ như mình vừa tìm thấy một cái gì đó của sự hoàn mỹ và toàn mỹ. Và đối với một người nghệ sĩ như Phùng, đứng trước cảnh đẹp đó Phùng vô cùng xúc động và sung sướng. Anh liên tục bấm máy để ghi lại khoảnh khắc quý giá mà chắc chắn không thể bắt được lần thứ hai.

Tưởng rằng bức ảnh đó là tất cả những gì chúng ta thấy trong cuộc sống! Nhưng không! Cuộc sống dường như có nhiều màu sắc và cung bậc khác, nó đa dạng và phức tạp hơn vẻ đẹp hoàn hảo ấy. Với lần khám phá thứ hai này, độc giả sẽ đi sâu hơn, khám phá đầy đủ hơn những góc khuất, ngõ tối của cuộc đời. Khi con thuyền chầm chậm tiến vào bờ, đó cũng là lúc Phùng phát hiện ra một nghịch cảnh cay đắng và đau đớn, trái ngược hoàn toàn với phát hiện đầu tiên của người nghệ sĩ. Bước xuống chiếc đò kia là hình ảnh những con người xấu xí, thô kệch. Từ ngoại hình đến tính cách đều toát lên vẻ nghèo khó. Một người phụ nữ “khoảng bốn mươi, thân hình to và thô” đúng như vẻ bề ngoài của những người phụ nữ xứ biển, khuôn mặt rỗ và lộ rõ ​​vẻ mệt mỏi. Đằng sau cô là một người đàn ông, một người đàn ông có đôi chân hình chữ bát, lưng cong như lưng một chiếc thuyền. Và không lâu sau, một sự cố xảy ra khiến nhân vật “tôi” phải há hốc mồm hồi lâu mà không hiểu chuyện gì. Người đàn ông rút thắt lưng ngụy quân ra vỗ vào lưng người phụ nữ, người phụ nữ không kêu, không kêu, không tìm cách bỏ chạy. Người đàn ông vừa đánh vừa chửi “mày chết cho nó, mày chết cho nó hết đi”, dường như bao nhiêu tức giận, bao nhiêu uất ức được người đàn ông chất chứa trong tiếng gầm gừ, chửi bới đó, bao nhiêu điều mà anh ta phải chịu đựng bấy lâu nay anh đã kìm nén nó lại và buông lời nguyền rủa đau đớn đó. Ngạc nhiên hơn là hình ảnh một đứa trẻ, con trai của đôi vợ chồng hàng chài cũng lao vào đánh cha để bảo vệ mẹ. Những cảnh này vốn đã trái với đạo đức. Nhưng hôm nay, Phụng được tận mắt chứng kiến ​​những hình ảnh chân thực nhất. Sau những khám phá bất ngờ ấy, dường như đã có sự thay đổi trong nhận thức về nhân vật Phùng. Sự tương phản giữa lần khám phá thứ nhất và thứ hai này đã tạo ra những thay đổi ban đầu cho nhân vật, tuy vẫn còn những bỡ ngỡ chưa từng thấy nhưng dường như người nghệ sĩ đã bắt đầu cởi mở hơn. là một cách tiếp cận cuộc sống.

Và cuối cùng, phát hiện quan trọng nhất làm thay đổi nhận thức của người nghệ sĩ chính là cuộc đối thoại giữa Phùng và Đẩu với người đàn bà hàng chài tại tòa án huyện. Tại đây, Phùng tiếp tục thay đổi nhận thức của chính mình và Đẩu cũng học được những bài học quý giá. Lúc đầu, Phùng và Đẩu kiên quyết khuyên người đàn bà bỏ chồng: “Mày không thể sống với thằng đàn ông vũ phu đó được”. Tuy nhiên, không lẽ cứ bỏ chồng là được? Chứng kiến ​​sự thay đổi trong hành động và ngôn ngữ của người đàn bà hàng chài, ta mới hiểu ra nhiều điều. Lúc đầu đến tòa, người phụ nữ sợ sệt, lom khom, chỉ dám ngồi ở mép ghế, lúc nào cũng co ro, thu mình trên ghế. Mỗi câu là một lời van xin, van xin, van lạy,… Tất cả những cử chỉ ấy khiến người đọc lầm tưởng rằng người đàn bà thực sự là một người ít học, hiểu biết nông cạn và cũng là người đứng đắn. Từ sự thiếu hiểu biết đó, người phụ nữ phải chịu biết bao khổ cực trong cuộc đời. Tuy nhiên, ngay sau đó, người phụ nữ đã hoàn toàn thay đổi thái độ và cách xưng hô với hai vị giám khảo, những người được coi là những người cầm cân nảy mực, cán cân công lý mang lại sự công bằng, tin tưởng và tín nhiệm. niềm vui, hạnh phúc cho con người. Từ một người thiếu hiểu biết, người phụ nữ đã có những lời tâm sự thể hiện sự sâu sắc và từng trải của mình. Từ cách gọi “sơn-quý tòa” đến “chị-chú” thứ bậc dường như đảo lộn hoàn toàn, không còn cảnh nể nang mà là sự bình đẳng, bình đẳng. Người phụ nữ như nhìn thấu cả cuộc đời, chị kể lý do không thể bỏ được người chồng vũ phu. Bởi lẽ, trên con thuyền của người miền biển cần có một người chèo chống khi giông tố, biển động. Người đàn ông bỏ đi theo người đàn bà đi làm nuôi “được một đứa con” chứ ít gì. Người phụ nữ cũng nhận lỗi, nhận ra việc sinh nhiều con khiến cuộc sống vợ chồng khổ sở, luôn xảy ra cãi vã, đánh đập, chị hiểu cho chồng rằng, cũng chính vì cái nghèo, cái khó mà người đàn ông hiền lành một thời trở thành kẻ vũ phu. người như bây giờ. Và rồi, người phụ nữ kể lại cho hai vị giám khảo những khoảnh khắc hạnh phúc của mình, niềm vui của người đàn bà thô mộc ấy là khi nhìn những đứa con của mình được ăn no, nhìn chúng nằm no nê trên thuyền, cũng chính khi kể về kỷ niệm ấy mà chị nở một nụ cười trên môi. miệng của người phụ nữ. Chẳng phải khi người ta nghĩ rằng hạnh phúc của người phụ nữ thật đơn giản sao? Cả Phùng và Đẩu khi nghe câu chuyện của người đàn bà hàng chài đều “suy” ra một điều gì đó trong tâm trí.

Qua những khám phá ấy, người nghệ sĩ đã hiểu ra nhiều điều, trong đó có bài học về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống, nghệ thuật không phải là cái gì cao đẹp xa vời, nghệ thuật phải đi sâu. vào cuộc sống phản ánh cuộc sống và vì cuộc sống con người. Mỗi chúng ta cần nhìn cuộc sống một cách đa diện chứ không đơn thuần là nhìn theo một hướng ngược lại, có góc nhìn ấy mới khiến người ta thấu hiểu và cảm thông với nhiều lý do và tình huống trong cuộc sống. Chính nhờ những khám phá ấy mà sau này, mỗi lần nhìn vào bức tranh treo trên lịch, họa sĩ Phùng của chúng ta không chỉ thấy sương sớm hồng nhạt mà còn thấy bóng dáng thô kệch của người phụ nữ. bước ra khỏi đó.

Thông qua tình huống truyện nhận thức, Nguyễn Minh Châu đã giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học với thông điệp ý nghĩa sâu sắc. Khi nhìn nhận một vấn đề, đánh giá một hiện tượng là điều không đơn giản. Một nghệ sĩ không thể đứng nhìn cuộc sống từ xa mà cần có những khám phá sâu sắc, đưa nghệ thuật đến gần với cuộc sống. Tình huống truyện đã góp phần làm nổi bật giá trị của tác phẩm.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

Các bộ đề lớp 12 khác

Bạn thấy bài viết Phân tích nhân vật Đẩu trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa hay nhất có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích nhân vật Đẩu trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa hay nhất bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích nhân vật Đẩu trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa hay nhất của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài Cảm nhận về tác phẩm Những đứa con trong gia đình hay nhất

Viết một bình luận