Phân tích Cách xây dựng nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ hay nhất

Bạn đang xem: Phân tích Cách xây dựng nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ hay nhất tại pgddttramtau.edu.vn

Bài giảng: Vợ chồng A Phủ – Cô Thúy Nhàn (giáo viên )

Đề bài: Nhân vật Mị trong truyện “Vợ chồng A Phủ” là một thành công của Tô Hoài trong việc xây dựng con người thức thời. Chứng minh nhận định đó?

Truyện “Vợ chồng A Phủ” rút ra từ tác phẩm “Truyện Tây Bắc” (1953) là tác phẩm thành công đầu tiên của Tô Hoài sau Cách mạng tháng Tám. Qua cuộc đời tủi nhục, đau thương của Mị và A Phủ, hai nô lệ của nhà thống lý Pá Tra ở Hồng Ngài, Tô Hoài đã phản ánh nỗi thống khổ của người Mèo trong chế độ cũ và hành trình vươn lên giành tự do của họ. do, hạnh phúc, một lòng theo Cách mạng và kháng chiến.

Nhân vật Mị trong truyện “Vợ chồng A Phủ” là một thành công của Tô Hoài trong việc xây dựng một con người thức thời.

Người thức tỉnh trong văn chương là những nhân vật đã trải qua nhiều cay đắng, tủi nhục, đau khổ; qua những năm dài bị áp bức, bóc lột, chà đạp, trở thành con người gần như vô cảm, sống nhẫn nhục, cam chịu với thân phận của mình. Cuối cùng, con người dần thức tỉnh, tự ý thức về quyền sống, quyền con người, chống lại áp bức, bất công, giành tự do, hạnh phúc, xây dựng cuộc sống có ý nghĩa. Cùng với nhân vật A Phủ, rõ ràng nhân vật Mị là một “người thức thời” giàu ý nghĩa nhân văn.

Cuộc đời tôi đầy bi kịch. EM đẹp, thổi sáo hay, nhiều chàng trai Mèo mê “ngày đêm thổi sáo đi theo em”. Nhưng hạnh phúc của tuổi trẻ đã không đến với cô gái tội nghiệp này. Mẹ tôi đã qua đời. Nhà nghèo, cha già. Món nợ truyền thống, mỗi năm phải trả lãi cho chủ nợ một ruộng ngô đã trở thành sợi dây oan nghiệt đối với Nhớ. Mị bị A Sử (con trai thống lí Pá Tra) “cướp” đem về trình diện với ma. Cha tôi chỉ biết than trong nước mắt: “Ôi chao! Thế là kiếp trước bố mẹ ăn tiền của nhà giàu, giờ người ta bắt bố bán con đi trả nợ. Bố mẹ biết làm sao đây!”.

Với Mị, kiếp làm dâu là vô cùng đau khổ và tủi nhục. Đêm nào tôi cũng khóc. Chạnh lòng cho số phận của mình, tôi phải chết, tôi phải tự tử bằng chiếc lá hái trong rừng – Hình ảnh của tôi: “mắt tôi còn đỏ hoe”, quỳ xuống, úp mặt, nức nở, hình ảnh cha tôi” cũng khóc ” than thở… cho thấy một bi kịch đầy nước mắt! Tôi muốn tự tử và tôi không chấp nhận làm nô lệ trong thân phận con dâu con nợ. Tôi muốn sống một cuộc đời đáng sống, sống có ý nghĩa làm người. Sống nô lệ nhục nhã còn hơn tự sát. Sự phản đối đó tuy tiêu cực nhưng nó cho thấy tôi ý thức được phẩm giá của mình. Ý thức về phẩm giá, sự phủ định hiện thực đen tối là biểu hiện của một con người tỉnh thức.

Tôi muốn chết nhưng tôi không thể. Con chết rồi nhưng nợ nần còn đó, cha già yếu quá rồi. Ai có thể làm ruộng ngô giả mắc nợ đốc! Tôi chỉ biết khóc. Tôi phải ném một nắm lá xuống đất. “Chết không nổi… Ta phải trở về phủ thống đốc.” Tôi cam chịu kiếp con dâu nô lệ để lừa gạt nợ nần vì tôi thương cha, tôi hiếu thảo và giàu đức hy sinh!

Quá trình đánh thức con người thức tỉnh là những năm dài tăm tối, những tháng ngày tủi nhục cay đắng. Tôi cũng thế. Nơi tôi ở là một căn phòng kín như chuồng thú, chỉ có một cái lỗ vuông to bằng bàn tay nhìn ra… Nhiều lúc tôi nghĩ mình cứ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà nhìn “cho đến chết” thôi. tuổi trẻ bị bắt đi, bị chà đạp, bị chà đạp, bị bóc lột dã man, quanh năm phải làm lụng, lên núi hái thuốc phiện, bẻ ngô, hái củi, bỏng ngô,… lúc nào cũng nhét bó đay vào tay để tước thành sợi Đôi khi thấy Ta quay tơ bên tảng đá trước cửa, cạnh đoàn tàu ngựa Bó đay đó, tảng đá đó như cái gông cùm, xiềng xích, cái thòng lọng nghiệt ngã với Ta. bị áp bức mà thành bại liệt. Đừng nghĩ đến chuyện ăn lá ngón để tự tử nữa. Tôi “tưởng mình cũng là trâu, cũng là ngựa” Tôi “cúi đầu”, “mặt buồn” Tôi cam chịu “ở khổ”. chịu khổ lâu rồi cũng quen”. Gần như vô cảm, dần dần “tôi không nói nữa, lui cui như con rùa thu mình trong xó”. Thân phận tôi như một cô gái Thái gượng ép yêu trong bài thơ “Vĩnh biệt người yêu”

“Nghĩ thân mình chỉ là xác con bọ ngựa

Chỉ bằng cách trả tiền cho nó … “.

Cảm nhận cuộc đời mình, thân phận mình như con trâu, con ngựa, con rùa, con bọ ngựa, con chuộc, nghĩa là đã uống cạn chén đắng của cuộc đời, chỉ còn biết sống trong tê liệt, nhẫn nhục và cam chịu. Chẳng phải cuộc đời tôi đã kết thúc rồi sao?

Người thức tỉnh được hồi sinh không chỉ nhờ ngoại cảnh mà còn nhờ chính tâm hồn và ý thức của mình. Tôi đã thức dậy những điểm xuân tình ở Hồng Ngải. Tết đến xuân về bản Mèo lại làm cho những bông hoa anh túc “đỏ au” thêm rực rỡ, những chiếc váy hoa treo trên vách đá xòe rộng như những cánh bướm sặc sỡ. Các hoạt động vui chơi của trai gái, trẻ em như ném pao, đánh quay, thổi khèn, thổi sáo, nhảy múa diễn ra ở sân trước đình. Và tiếng sáo “rủ bạn đi chơi” làm tôi “nức lòng”. Tôi ngâm bài hát, tiếng sáo vang vọng:

… “Ta không có con trai con gái

Tôi đang tìm người yêu”…

Tiếng sáo gọi, đánh thức tâm hồn tôi. Tôi lén lấy hũ rượu, “uống từng hớp”. Uống cho tan hận! Uống để vơi đi nỗi đau chất chứa trong lòng! Say “ngất ngưởng”, tôi “sống lại ngày xưa”. Tôi nhớ khi còn là một cô bé, tôi đã thổi sáo rất nhiều người yêu thích. Tiếng sáo gọi người yêu đã đi vào tâm hồn tôi “Tai tôi vang tiếng sáo…”. Tôi thực sự được hồi sinh và hồi sinh. Tôi tự nhận mình là “tôi vẫn còn trẻ”. Tôi thấy “rưng rưng”, trong lòng “chợt vui” như những đêm giao thừa ngày trước khi tôi còn là một cô bé. Tôi muốn đi chơi Tết. Khát khao được sống trong tình yêu hạnh phúc như ngọn lửa thiêu đốt tâm hồn tôi.

Tôi đã được đánh thức với tình hình. Tôi thấy thật vô lý, bất công, tàn nhẫn, cay đắng. Bao nhiêu người có gia đình cũng đi chơi Tết. Tôi và A Sử “không còn lòng nhau nhưng vẫn phải ở với nhau!”. Đó là mỉa mai! Tôi muốn ăn lá ngón cho chết. Tôi rơi nước mắt. Tiếng sáo gọi bạn tình “nổi” ngoài phố. Đó là tâm sự của tôi trong đêm tình mùa xuân. Con sáo thức giấc. Tôi đang “vùng vẫy” cố gắng thoát ra khỏi một tình thế đau đớn và nhục nhã!

Tôi phản đối, tôi hành động. Lăn mỡ vào đĩa đèn để thắp sáng. Với tay lấy chiếc váy hoa, cô lôi ra một chiếc áo sơ mi và buộc tóc. Tôi đang “đi chơi”. Hành động của Mị diễn ra một cách trắng trợn trước mặt A Sử. Tôi không trả lời câu hỏi của anh ấy: “Em có muốn đi chơi không?”. Mị bị A Sử trói vào cột bằng một thúng sợi đay khiến Mị “không cúi được, không ngửa được nữa”. Dù khi mê, khi tỉnh, khi “dây trói đau nhức”, tôi vẫn “lòng thương nhớ”, “vẫn nghe tiếng sáo đưa tôi đi chơi, dự tiệc”. Điều đó cho thấy, tôi đã thức tỉnh về tình yêu, về hạnh phúc, khát khao trong tôi rất mạnh mẽ. Đêm tình mùa xuân cho thấy ngòi bút phân tích tâm lí và hành động của Nhớ người thức thời của Tô Hoài rất tinh tế và sâu sắc. Trang văn thấm đẫm tinh thần nhân văn đặc sắc.

Tôi sẽ bị đánh bại bởi một số phận đen tối và nhục nhã? Con ma nhà thống lý, nhà thống lý Pá Tra, gương mặt gian ác của A Sử và món nợ muôn đời, tất cả đều trói buộc Mị bằng xiềng xích vô hình của sự bất công. Sau đêm bị trói đó, tôi trở nên tê liệt mỗi ngày. Tôi “chỉ biết ở với lửa”. Đêm nào tôi cũng “dậy lửa thâu đêm”. Tôi và A Phủ “gặp nhau” ở nhà thống lý như một cái duyên. Con dâu tha nợ. Vì tội đánh quan mà trở thành “con nợ, thiếu nợ”. Cả hai đều là con trâu, con ngựa của thống đốc. Mị bị A Sử trói suốt đêm bằng một chiếc thúng sợi đay. A Phủ vì tội để hổ bắt bò đã bị Pá Tra dùng cuộn lụa trói vào cọc “trói chết”… A Phủ bị trói mấy ngày đêm. Hàng đêm, nghe tiếng thổi bếp lò, A Phủ “mở mắt”…; Thấy bếp lửa nóng lên, A Phủ “mắt trừng trừng”. Tôi nhìn sang, rồi “thản nhiên” thổi lửa, giơ tay. Cho dù “Nếu A Phủ là cái xác đứng đó cũng không sao”. Tâm hồn tôi đã kiệt quệ, đã khô héo, đã lạnh lẽo và tê liệt đến tột cùng! Thật đáng sợ!

Nhưng rồi hoàn cảnh, tình yêu và thù hận đã đánh thức ý thức, tâm hồn tôi. Qua cơn “lóe lửa”, tôi “lác mắt”. Tôi xúc động khi thấy “một dòng nước mắt long lanh trườn xuống hai hõm mắt xám xịt của A Phủ. Tôi nhớ đêm trước A Sử cũng trói tôi như thế. Tôi khẽ thốt lên một tiếng than thở: “Trời ơi! …” Tôi chửi cha con tôi: “Chúng nó ác độc quá.” Biết bao cảnh thương tâm hiện ra trong tâm hồn tôi: “Nó ép người ta chết, nó ép mình chết, có sao đâu. Trói chết bà tôi ngày trước cũng ở trong ngôi nhà này.” Thương mình, thương A Phủ bên bờ vực thẳm, khi cái chết gõ cửa: “Giá mà đêm mai, người kia chết, chết. đau, đói, rét, chết”. Tôi nghĩ đến thân phận của mình mà như cam chịu: “Mình là thân đàn bà, nó bắt mình về nhà ma của nó thì chỉ biết chờ ngày đổ xương. . Mị đây…” Tôi ý thức được, A Phủ không thể chết, “chết để làm gì.” Con đường đánh thức người thức tỉnh là một con đường vòng, có những đắn đo, ngập ngừng, có cả những khoảnh khắc của tôi nữa. , Mị tưởng tượng cảnh A Phủ trốn thoát, mình sẽ bị thay thế trên cây cọc của sự bất công. thật tàn nhẫn! Hòn than đầy lửa. Bóng tối như tiếp thêm sức mạnh cho tôi, “trong hoàn cảnh này, tôi không thể sợ…” .

Hành động thức tỉnh con người là “hành động tự tiêu cực, hành động tự giải thoát” (JPSartre), tôi đã cố ăn lá cây để tự tử, đó là “hành động tự giải thoát”. Cắt dây trói cho A Phủ, Mị hốt hoảng nói như ra lệnh: “Đi ngay!”. Rồi tôi đứng yên trong bóng tối. Đó là một “thời điểm bi thảm”. Ở trong địa ngục là chết, chết đau đớn như người đàn bà kia. Nếu bạn chạy trốn, bạn vẫn có thể sống! Mị nói liền hai câu như kêu cứu và đuổi theo A Phủ: “A Phủ thả tôi ra… tôi chết ở đây…”. Tôi và A Phủ dìu nhau trốn vào khu du kích Phình Sa. Phiên Sa là nơi nương tựa của họ. Cách mạng và kháng chiến mới là miền đất hứa, đất thánh cho người thức thời. Mị cắt dây cứu A Phủ cũng chính là cắt dây giải thoát cho mình. Tôi như con chim sổ lồng, từ trong bóng tối vươn lên ánh sáng, từ một nô lệ tủi nhục, giành được tự do, hạnh phúc và cùng A Phủ thành vợ thành chồng, rồi trở thành chiến sĩ du kích.

Tôi là một nhân vật đã thức tỉnh. Tô Hoài đã phân tích một cách tinh tế, sâu sắc từng diễn biến tâm lý và hành động của Mị trong quá trình tỉnh ngộ với tất cả lòng thương cảm, đồng cảm sâu sắc. Tôi là một nhân vật đã thức tỉnh với sức đề kháng và sức sống tiềm tàng. Nhân vật Mị đã góp phần thể hiện giá trị nhân đạo của truyện “Vợ chồng A Phủ”.

Và chúng ta càng hiểu cái giá của tự do. Hương vị của tự do là “ngọt và tanh”, như Hemingway đã nói.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

vo-chong-a-phu.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Bạn thấy bài viết Phân tích Cách xây dựng nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ hay nhất có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích Cách xây dựng nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ hay nhất bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích Cách xây dựng nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ hay nhất của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Miêu tả cảnh sông nước (quê hương, thành phố) hay nhất (dàn ý + 10 mẫu)

Viết một bình luận