Nghị luận về thực trạng kỳ thị người vùng dịch Covid-19 (4 mẫu)

Bạn đang xem: Nghị luận về thực trạng kỳ thị người vùng dịch Covid-19 (4 mẫu) tại pgddttramtau.edu.vn

Đề bài: Nghị luận về tình trạng phân biệt đối xử với người dân vùng dịch Covid-19

Bài văn mẫu 1

Kỳ thị không phải là một cụm từ xa lạ với chúng ta, qua đài báo chúng ta nghe nói về sự kỳ thị màu da, kỳ thị HIV… Hiện nay, trước diễn biến phức tạp của dịch bệnh Covid-19, đâu đó chúng ta nghe đâu đó những câu chuyện kỳ ​​thị người trở về từ vùng dịch hoặc mới vào. tiếp xúc với người bệnh. Một thực trạng đáng buồn và cần lên án, loại bỏ. Kỳ thị là sự xa lánh, thành kiến ​​xấu về một cá nhân, một nhóm hay một hành vi nào đó. Có một sự kỳ thị khi sự ích kỷ lên ngôi, sự thiếu hiểu biết về bản thân thể hiện rõ nhất. Người chịu thiệt nhất vẫn là những người bị kỳ thị. Họ không dám đối mặt với bệnh tật, không dám đối mặt với sự thật sẽ là nguyên nhân khiến virus bùng phát mạnh mẽ hơn. Họ chịu nhiều áp lực của định kiến, tác động mạnh đến tâm lý, dẫn đến nhiều hệ lụy khó lường. Với sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, Chủ tịch UBND TP Hà Nội nhấn mạnh cần nghiêm trị các hành vi phân biệt đối xử với người đến từ vùng dịch hoặc người tiếp xúc với người bệnh. Chúng ta cần nhận thức, hiểu rõ vấn đề và chung tay chống dịch như đánh giặc. Hơn nữa, họ cần đặt niềm tin vào Chính phủ, các cơ quan chức năng và Bộ Y tế vì chỉ có như vậy đất nước ta mới nhanh chóng đẩy lùi dịch bệnh, xóa bỏ những định kiến, kỳ thị của xã hội.

Bài văn mẫu 2

Có những thứ giết người còn nhanh hơn cả dịch bệnh, đó là sự kỳ thị. Trong diễn biến phức tạp của dịch Covid-19 hiện nay, với sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, các khuyến cáo từ Bộ Y tế đã đưa ra các giải pháp nhằm giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm Covid-19, nhưng vẫn còn một chặng đường dài phía trước. Một số người có thái độ phân biệt đối xử với người trở về từ vùng có dịch hoặc người mắc bệnh. Tại sao lại có sự xa lánh và phân biệt đối xử này? Bản chất của sự kỳ thị thường gắn với những căn bệnh nguy hiểm, khó chữa nên người dân e ngại tránh xa, hoặc do hiểu biết, hiểu biết chưa đầy đủ về Covid-19. Rồi họ sẵn sàng buông những lời lẽ thô tục, những hành động vô đạo đức làm hại những người vô tội. Và rồi, người đau khổ nhất lại chính là người cần yêu thương nhất. Thay vì kỳ thị chúng ta cần hiểu rõ vấn đề, luôn tin tưởng vào cơ quan chức năng, đội ngũ bác sĩ của chúng ta. Đặc biệt, hãy dành tình cảm, sự yêu thương, quan tâm tới những người nhiễm bệnh, tiếp xúc với người bệnh để họ yên tâm điều trị. Nước ta mới có thể đẩy lùi và điều trị dứt điểm các trường hợp còn lại. Là những người trẻ – chúng ta cần nhận thức đúng đắn vấn đề, đồng thời tuyên truyền để mọi người cùng biết và hiểu, đẩy lùi những hành động xấu, những căn bệnh xấu ra khỏi Việt Nam và thế giới. Hiện Việt Nam đã có ca mắc Covid-19 thứ 39 và số ca nghi nhiễm cũng đang được kiểm soát chặt chẽ. Số người phải cách ly cũng đang dần tăng lên khiến công tác phòng chống dịch vô cùng căng thẳng mới hy vọng ngăn chặn được dịch.

Bài văn mẫu 3

Hiện Việt Nam đã có ca mắc Covid-19 thứ 39 và số ca nghi nhiễm cũng đang được kiểm soát chặt chẽ. Số người phải cách ly cũng đang dần tăng lên khiến công tác phòng chống dịch vô cùng căng thẳng mới hy vọng ngăn chặn được dịch. Để chung tay cùng cộng đồng, chia sẻ với những khó khăn vất vả của đội ngũ y bác sĩ, công an, chiến sĩ tại nơi cách ly và các cán bộ làm công tác cửa khẩu, hải quan, xuất nhập cảnh… Mỗi người dân cần có ý thức nắm bắt thông tin tốt hơn, kiểm chứng thông tin và ứng xử phù hợp trước công chúng cũng như với cộng đồng. Đáng tiếc là trên mạng xã hội, nhiều thông tin chưa được kiểm chứng được đăng tải, sao chép và chia sẻ với tốc độ chóng mặt, gây bức xúc dư luận. Đặc biệt, những tin tức giật gân, xâm phạm đời tư người nhiễm bị đào bới, bới móc và lan truyền một cách vô ý thức, vi phạm nghiêm trọng. Trước hết, phải thấy rằng người nhiễm virus SARS-CoVid-19 là bệnh nhân. Vì lý do này hay lý do khác, họ chỉ là nạn nhân của một đại dịch toàn cầu. Khi mắc bệnh, cũng như bao người bệnh khác, họ phải chịu những tổn thương về thể chất và tâm lý. Trong khi cả hệ thống y tế đang nỗ lực điều trị thì cộng đồng không nên “đè đầu cưỡi cổ” một căn bệnh tâm thần không đáng có. Phân biệt đối xử, bới móc đời tư, vu khống bệnh nhân là những hành vi đáng lên án. Làm như vậy sẽ gieo rắc tâm lý sợ hãi trong cộng đồng, khiến những người nghi mình mắc bệnh không dám nói, không trình báo. Người bệnh ngại công khai đến cơ sở y tế. Điều này cực kỳ nguy hiểm! Đừng vô tình biến mình thành đồng minh của virus vô cảm, virus vô trách nhiệm, thiếu hiểu biết.

Bài văn mẫu 4

Sự phân biệt đối xử dù nhiều đến đâu thì khi đọc lên cũng mang lại cảm giác xót xa, đôi khi ở một số người đã nảy sinh trạng thái phẫn nộ. Dịch bệnh, nhìn từ khía cạnh phân biệt đối xử, đã xóa nhòa ranh giới mong manh của sự hòa thuận và thân thiện. Và trước khi vào cuộc sống của người dân, các barie đã được lập ra, giờ đây không chỉ là những khu vực cách ly, cách ly vật lý để ngăn ngừa dịch bệnh, mà nó đã trở thành rào cản cho chính bản thân họ. trong tâm trí mọi người. Với cách nhìn nhận một sự việc, nhiều “trường phái”, nhiều status cho rằng mình thuộc dòng chính để đưa ra những bình luận phiến diện, phê phán và móc móc quan điểm của nhóm khác. Cuộc tranh cãi không hồi kết đó đã khiến người ta phải phân biệt giữa cái gọi là “xu hướng” khác nhau, cái mà họ cho là “chính kiến” của nhóm mình, giữa mùa dịch bệnh. Một định nghĩa về kỳ thị, được chấp nhận rộng rãi, là phân biệt đối xử. Phân biệt đối xử thực chất là một hành động, định kiến ​​đối với một nhóm khác. Đặc biệt, có một câu trích dẫn được coi là “tuyên ngôn” rất sắc bén của Liên hợp quốc, với hàm ý rộng hơn khi đặt vấn đề này trên phạm vi toàn cầu: “Các hành động phân biệt đối xử có nhiều hình thức, nhưng tất cả chúng đều liên quan đến một số hình thức loại trừ và chối bỏ”. Vì vậy, khi một người hay một nhóm người có hành vi phân biệt đối xử, xin hãy tỉnh táo suy nghĩ và hành động: thay vì phân biệt đối xử, chúng ta nên tìm cách giúp đỡ nhau trong khả năng có thể, để giải quyết tạm thời lúc này, để vui vẻ, lạc quan hơn cùng nhau đẩy lùi dịch bệnh, hay ngược lại, đối với một người (hoặc một nhóm người nào đó) có ý thức cho rằng mình đang bị phân biệt đối xử, cũng hãy bình tĩnh nhìn nhận và thông cảm, nỗ lực hơn nữa, “bắt tay” nhau vì mình, vì đồng loại, không nên oán hận, mặc cảm để rồi tạo hố sâu chia rẽ, làm suy yếu cộng đồng, giữa khẩn trương n tăng cường sức đề kháng để chống lại dịch bệnh.

Xem thêm các bài văn mẫu nghị luận xã hội về chủ đề Covid-19 hay khác:

Các bộ đề lớp 12 khác

Bạn thấy bài viết Nghị luận về thực trạng kỳ thị người vùng dịch Covid-19 (4 mẫu) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Nghị luận về thực trạng kỳ thị người vùng dịch Covid-19 (4 mẫu) bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Nghị luận về thực trạng kỳ thị người vùng dịch Covid-19 (4 mẫu) của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận về câu nói: Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm hay nhất - Ngữ văn lớp 9

Viết một bình luận