Bi kịch của người tri thức trong truyện ngắn Đời thừa của Nam Cao

Bạn đang xem: Bi kịch của người tri thức trong truyện ngắn Đời thừa của Nam Cao tại pgddttramtau.edu.vn

Đề bài: Bi kịch người trí thức trong truyện ngắn “Người lãnh đạo” của Nam Cao.

Tôi đã từng đọc những truyện ngắn trữ tình, thơ mộng của Thạch Lam khi ông viết Cô hàng xén, Đêm ba mươi, Dưới bóng hoàng lan… để hiểu vì sao người ta ví những trang văn của ông là những vần thơ ngọt ngào. Ngọt ngào, đằm thắm, tinh tế và nhẹ nhàng. Tôi cũng đã đọc tùy bút của Nguyễn Tuân khi ông viết Hoa giấy, Bạn lái đò trên sông Đà… để biết vì sao người ta coi trang văn của Nguyễn Tuân là trang văn nghệ thuật, ngôn từ được sử dụng điêu luyện, tinh tế. . Tuy nhiên, đọc truyện ngắn của Nam Cao mới hiểu vì sao Nam Cao được đánh giá là nhà văn hiện thực xuất sắc với nghệ thuật phân tích tâm lí và những trang văn của ông là những trang văn quan trọng nhất. Cuộc đời có sức sống, sức khái quát mạnh mẽ.

Tất nhiên, chắc hẳn có nhiều người vẫn còn thắc mắc và nghi ngờ. Bởi vì hiện thực mà chúng ta nói ở đây, tức là trong tác phẩm của Nam Cao không chỉ là hiện thực của một con người cao hơn, mà là hiện thực của một thời đại, một giai đoạn, một tầng lớp. giai cấp, một tầng lớp trong xã hội. Nếu như Chí Phèo là một tác phẩm xuất sắc viết về đề tài người nông dân Việt Nam trước Cách mạng thì Di sản lại đứng ở vị trí một tác phẩm thành công viết về người trí thức. Điều đặc biệt là người trí thức trong sáng tác của Nam Cao không phải chỉ là những con người với đủ mọi mặt tốt xấu, sang hèn. Hai bên đó đang giằng co, giằng xé, dằn vặt, ăn năn để hoàn thiện và làm nên những phiên bản tốt nhất của tác phẩm.

Có người cho rằng: Viết về đề tài trí thức là Nam Cao đang thể hiện mình nên dễ viết hay. Tuy nhiên, nếu chỉ viết về bản thân dễ viết và dễ viết hay, bạn sẽ có nhiều trang nổi bật. Ở đây, Nam Cao đang viết về mình, về hiện thực thế giới của mình với tất cả những nghèo nàn, đau đớn. Đặc biệt, nhà văn đi sâu khai thác những bi kịch tinh thần của họ, từ đó đặt ra những vấn đề có ý nghĩa xã hội lớn, vượt ra ngoài phạm vi đề tài ban đầu. Hơn nữa, thực sự không dễ để viết về thực tế của bản thân và thế giới của bạn. Người ta không muốn chỉ ra cái xấu của mình, và cũng không ai muốn người khác nói cái xấu của mình. Vì vậy, để viết hay, Nam Cao cần trung thực, chân thực trước hết bản thân ông phải luôn choáng ngợp, trăn trở giữa sống và viết, phải là người hiểu được những biến thiên tinh tế và sự đấu tranh, bền bỉ trong tâm hồn con người luôn khắc khoải hướng về cái thiện, cái hoàn thiện và cũng phải là người có tài năng phi thường, có tấm lòng lương thiện vô bờ bến mới có thể lột tả một cách xuất sắc tất cả những điều đó.

Từ ngước lên, Hồ ba lần. Ba lần Tú muốn nói mà không dám nói. Anh đọc chăm chú quá… Từ phát sợ. Đời thừa của Nam Cao đã bắt đầu như thế. Một cách mở đầu không nhẹ nhàng, không thơ mộng nhưng ngập ngừng chất chứa những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Hồ là trí thức, lại là nhà văn. Cách Nam Cao chọn nghề cho nhân vật của mình cũng lạ nhưng hẳn không phải ngẫu nhiên. Có lẽ vì thế mà Nguyễn Minh Châu khi viết về người trí thức đã nói về Nam Cao rằng ông đã đưa nọc độc của mình lên trang văn để tra tấn, đày ải và dằn vặt. Bởi vậy, văn Nam Cao không còn là vần điệu, mà là tiếng kêu, tiếng rên rỉ của một trái tim tan nát. Là trái tim, là máu, là máu và nước mắt hóa thân thành lời (Chu Văn Sơn).

House là một nhà văn. Cũng như Điền trong Trăng sáng, Hộ phần nào là hiện thân của Nam Cao, người đưa ra những nhận định nghệ thuật về nghề văn của người cha đẻ ra Hồ. Tuy nhiên, không chỉ có vậy, ngòi bút sắc sảo, tỉnh táo của Nam Cao còn phản ánh những giằng xé, đấu tranh của một con người trong cuộc sống hàng ngày, một tấn bi kịch tinh thần có thể hủy hoại cuộc đời con người. , hư hỏng cả tính cách vốn dĩ thích leo trèo, cao sang. Bi kịch của Hồ cũng như những người trí thức chính là bi kịch đó. Gia đình cứ bị giết chết những giấc mơ đẹp nhất, cứ bị phá hủy dần dần những khuynh hướng tốt nhất. Bi kịch xảy đến với Hồ vì thế không chỉ đơn thuần là bi kịch của một nhà văn, mà rộng hơn là bi kịch của một con người, bi kịch ấy và sự sóng đôi trong tâm hồn nghệ sĩ để Hồ phải sống thiện lương. cuộc sống thừa.

Bi kịch tinh thần đầu tiên xảy đến với Hồ là bi kịch của một nhà văn. Trước đây, Hồ là một nhà văn hào hoa, đặt nghệ thuật lên trên tất cả, dám xả thân vì lý tưởng, có hoài bão lớn trong văn chương, coi sáng tạo là nhân cách của nhà văn. Tức là người nghệ sĩ có tâm với nghề, có đạo đức nghề nghiệp, có chí lớn với nghề và tận tụy với đời. Đó là thời Hồ đang bay trên đôi cánh của khát vọng với những mộng tưởng đầy hứa hẹn. Đó là khi Hồ chỉ viết chứ chưa thực sự sống. Nay nối thân vào đời Tử lại phải gồng gánh cả một gia đình, cuộc sống cơm áo vắt kiệt đã tàn lụi ngòi bút của họ Hồ. Hộ đã từng coi thường đồng tiền, coi thường những lo toan vật chất vụn vặt, giờ đây đồng tiền đang biến anh thành một kẻ khờ khạo, đồng tiền đã biến anh thành tù nhân và nạn nhân từ đó. Để nuôi vợ con, anh ấy cần tiền. Muốn có tiền Hộ cần viết – viết nhiều, viết nhanh và viết cẩu thả. Đây có thể coi là cái mốc đầu tiên đánh dấu bi kịch của Hồ, nguyên nhân khiến Hồ tự sỉ vả mình. Văn chương vốn được coi là con Cáo thiêng liêng của văn nhân, nay chính Hồ biến thành cần câu. Sáng tạo vốn được coi là tư cách thiêng liêng của người nghệ sĩ, nay đã bị biến thành một nét chữ sắc sảo, tầm thường. Hộ đã từng coi thường những tác phẩm viết ra cái gì đó rất nhạt và nông cạn để người đọc quên ngay, nhưng bây giờ chính Hộ đang làm ra những tác phẩm như vậy. Hộ gia đình đang trở thành thứ mà anh ấy ghét, lên án, ghê tởm. Hộ đang chà đạp lên những gì mình đã tôn thờ. Ông tự cho mình là kẻ đáng khinh vì: Lơ đễnh trong nghề nào cũng đáng khinh nhưng cẩu thả trong văn chương là thấp hèn. Họ thấy mình là một người vô dụng, một người thừa. Anh ăn năn, chán chường và cảm thấy nhục nhã khi chính mình đã phản bội nguyên tắc và lương tâm của một nhà văn. Cho rằng Hộ không hối cải, cho rằng đó là chuyện bình thường và tìm lý do để giải thích cho hành động của mình, đó là do lương tâm của Hộ. Hộ không hối hận và cũng không rơi vào bi kịch. kịch. Con người chỉ rơi vào bi kịch khi ý thức được bi kịch của mình. Còn Hộ là một nhà văn chân chính, một nhà văn trẻ có lý tưởng mà không ăn năn hối cải, không rơi vào bi kịch thì bản thân tác phẩm của Nam Cao không còn giá trị và ý nghĩa cho đến hôm nay.

Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở đó, ngòi bút của Nam Cao không có gì đáng bàn và bi kịch của nghề văn của giới trí thức cũng chỉ là chuyện quen thuộc. Cái độc đáo và khác biệt của Nam Cao khi viết về tấn bi kịch tinh thần của người trí thức là ông đã cho người đọc thấy được bộ mặt tinh thần của người trí thức từ mọi mặt của cuộc sống, bởi trước khi là nhà văn, nghệ sĩ thì họ phải là con người. Đó không phải là con người gò bó, tĩnh tại mà là con người sống trong cuộc sống đa dạng, phức tạp đầy mâu thuẫn. Phải chăng đó là cội nguồn xuất phát điểm cho cuộc đấu tranh không khoan nhượng giữa cái thiện và cái ác, cái cao và cái thấp: vị tha, cao thượng và ích kỷ… Luôn đấu tranh trong tâm hồn người nghệ sĩ và trong Đời thường thuộc về Hồ.

Để thoát khỏi bi kịch đầu tiên, bi kịch của một nhà văn họ Hồ đã tìm đến cứu cánh đó là sự hi sinh. Hy sinh cho vợ con, cho gia đình, đó là niềm an ủi. Hộ quyết tâm đi theo lý tưởng làm nhà văn, rồi Hộ sẽ phải từ bỏ gia đình. Như vậy, Hồ sẽ không còn là một con người. Hy sinh lý tưởng vì gia đình, Hồ không còn là một nhà văn như xưa, nhưng ít ra ông vẫn là một con người có khuôn mặt, một con người có tình nghĩa. Anh từng phản bác lại ý kiến ​​của một triết gia phương Tây nào đó rằng Kẻ Mạnh là kẻ chà đạp lên vai người khác và phải biết ác, độc ác thì mới sống mạnh mẽ. Họ tin rằng kẻ mạnh không phải là kẻ chà đạp lên vai người khác, mà kẻ mạnh là kẻ giúp đỡ người khác trên vai của chính mình. Rồi chính Hồ đã theo nguyên tắc đó khi đưa tay ra cứu sống Tú. Từ yêu chồng bằng một tình yêu rất gần như của một con chó dành cho chủ, bản thân Từ không chỉ yêu Hồ mà còn có lòng biết ơn, thủy chung vì Hồ đã cưu mang mẹ con Từ giữa đời Từ. không còn nhu cầu sống. Hành động đó của Hộ đã cho thấy bản thân cô đã tuân theo tôn chỉ trong tình yêu của mình và giờ đây khi cô quyết định hy sinh lý tưởng vì gia đình cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, khi lựa chọn tình yêu gia đình, Hộ lại rơi vào bi kịch thứ hai, bi kịch của một con người. Và lần này, cả bi kịch và sóng gió trong tâm hồn Hồ đều được Nam Cao viết ở chỗ rất sâu, thể hiện rất đạt, rất đạt.

Với những lý tưởng hy sinh cho gia đình ấy, anh ấy sẽ có một cuộc sống bình yên và ổn định. Không ngờ nghiệp văn chương không phụ Hồ. Nó dai dẳng và hồi sinh trong ông bất cứ lúc nào ông có cơ hội, khiến Hồ bạo hành ngay cả tình yêu của cuộc sống. Tôi chợt nhớ đến câu nói của Santukhov Zeul khi ông khẳng định: Văn chương nằm ngoài quy luật của sự băng hoại, riêng nó không chịu chết, Có lẽ vì thế mà lý tưởng văn chương không phụ Hồ cũng là điều dễ hiểu. Ấy là khi gặp một người bạn văn hay khi nghe kể về thành công của một đồng nghiệp. Mặc cảm sống vô ích, sống thừa, mặc cảm tự ti dày vò Hồ đau đớn, cảm thấy ân hận, buồn tủi về cuộc đời. Ban đầu, Hou tìm đến rượu. Nhưng rượu không cứu được tâm hồn Hồ mà nó dần hủy hoại, hủy hoại tâm hồn anh. Từ một vị thánh nhân từ, đề cao nghĩa tình yêu đời, ông trở thành một kẻ độc ác và tàn nhẫn. Cơn giận vì lý tưởng không thực hiện được Hồ trút một cách mù quáng lên vợ con — những người mà chính Hồ đã nâng niu bằng tình yêu của mình. Và theo đà đó, Hộ đã trở thành một con đê xấu, một Chí Phèo khốn nạn, biết ăn bám chỉ biết chửi và chửi. Nhưng Hồ lại rơi vào bi kịch cũng chính vì trong tâm hồn ông vẫn còn tồn tại phần con người yêu đời. Nó chỉ bị rượu làm mờ đi chứ không bị tiêu diệt. Chính vì thế mà Hồ đã thấy hết sự thảm hại của đồng bào mình.

Nhà khóc. Tiếng kêu của Hộ ở cuối tác phẩm là một sự thức tỉnh. Hộ kêu khóc thảm thiết, chua xót. Khóc một cách bất lực và tuyệt vọng. Hãy khóc khi nhận ra con người thật của mình đã rơi vào bi kịch như thế nào. Lương tâm của Hồ trừng phạt anh không thương tiếc, không buông tha. House nghẹn ngào: Tôi… tôi chỉ là… một… thằng khốn nạn. Có thể nói, Nam Cao rất tỉnh khi viết và càng tỉnh khi để nhân vật của mình khóc. Ai đó đã từng nói Nước mắt là mảnh thủy tinh làm biến đổi vũ trụ. Và thực sự như vậy. Lần đầu tiên Chí Phèo tỉnh dậy sau bao nhiêu năm say, lòng đầy xót xa và nước mắt. Bây giờ đến Ngôi nhà của người trí thức – nhà văn – người đã khóc khi nhận ra sự thảm hại của cuộc đời mình. Nam Cao để Tú nói với chồng: Không!… Anh chỉ là một người khốn nạn. Đó cũng chính là lời bào chữa của Nam Cao vì đau khổ đã biến con người thành khốn khổ.

Nam Cao kết thúc truyện cổ tích bằng một lời ru. Thực ra đó cũng là một câu hỏi mang tính xã hội. Ông đã lên tiếng lên án một xã hội thù địch với khát vọng vươn lên và hoàn thiện con người. Một xã hội không ươm mầm những ước mơ cao cả, không ươm mầm những tính cách tốt đẹp mà chỉ biết hủy hoại mạng sống con người, đó là một xã hội vô nhân đạo. Chắc hẳn không phải ngẫu nhiên mà Nam Cao đặt tên cho tác phẩm của mình là Cuộc đời phi thường. Đó là những con người, những mảnh đời thừa thãi, những linh hồn bị những bi kịch giày xéo không tìm được lối thoát.

Viết về người trí thức, có lẽ đương thời không ai viết thành công như Nam Cao. Người ta đã dành cho Nam Cao nhiều danh hiệu, nhiều mỹ từ và tình cảm khi đọc văn của ông. Tuy nhiên, tôi biết chắc một điều là ông đã sống và viết theo nguyên tắc của mình. Cuộc sống và phong cách của anh ấy vì thế sẽ không bao giờ là thừa. Và như vậy, Nam Cao và các tác phẩm của ông sẽ mãi sống trong lòng người đọc mọi thời đại.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 luyện thi THPT Quốc gia:

doi-lose.jsp

Các bộ đề lớp 12 khác

Bạn thấy bài viết Bi kịch của người tri thức trong truyện ngắn Đời thừa của Nam Cao có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Bi kịch của người tri thức trong truyện ngắn Đời thừa của Nam Cao bên dưới để pgddttramtau.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: pgddttramtau.edu.vn của PHÒNG GIÁO DỤC ĐÀO TẠO HUYỆN TRẠM TẤU

Nhớ để nguồn bài viết này: Bi kịch của người tri thức trong truyện ngắn Đời thừa của Nam Cao của website pgddttramtau.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 40 Nêu ý nghĩa của chi tiết kì ảo trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương | Văn mẫu lớp 9

Viết một bình luận